Mãi đến tận khi tiết học chiều đầu tiên đã bắt đầu, Ngư Lam vẫn vương vấn hương thơm kia.
Nhẹ nhàng phiêu du, một thoáng kinh hồng.
Đó hẳn là pheromone còn sót lại.
Có người chạm vào khóa cửa, vô tình để lại mùi hương.
Mỏng nhẹ tựa hơi thở, mong manh như sợi sương, thoáng chốc đã tan đi. Mờ hồ đến mức khiến Ngư Lam chẳng thể xác định được rốt cuộc là thuộc về Omega hay Alpha.
…Nhưng mà pheromone dễ ngửi như vậy, người để lại nó chắc hẳn cũng không tệ.
Ngư Lam quay đầu nhìn cây hoa đào ngoài cửa, hiếm hoi mà thấy mà tâm viên ý mã.
Hứa Gia Duyên nhìn hắn một cái, cảm giác hôm nay vị đồng chí này cực kỳ lạ, cứ sai sai thế nào ấy – lên lớp không ngủ, tỉnh táo tới tận 10 phút cuối.
Hơn nữa còn không đọc truyện tranh!
Hứa Gia Duyên tiếp tục thụi thụi cánh tay vào người hắn, nhỏ giọng hỏi: \”Hôm nay cậu bị sao thế?\”
Ngư Lam hoàn hồn, \”Hả?\” một tiếng.
Hứa Gia Duyên nhìn ra bên ngoài, trời xanh mây trắng, không có gì đẹp, hỏi nhỏ: \”Đang nghĩ gì đấy?\”
Ngư Lam nghĩ nghĩ, dựng thẳng sách giáo khoa lên che mặt, cúi người thấp giọng kể: \”Sáng nay tớ ngửi thấy pheromone của một người.\”
Mắt Hứa Gia Duyên tức khắc sáng rỡ: \”Cái gì?! Cậu gặp được Omega chân ái đời mình rồi á?\”
Giáo viên môn Hóa nhìn lướt qua chỗ bọn họ.
Giọng Ngư Lam càng thấp xuống: \”Suỵt – không phải, không thấy người. Chỉ là ngẫu nhiên ngửi được chút pheromone thôi. Hơn nữa, tớ cảm thấy hình như trước kia tớ từng ngửi qua ở đâu rồi, nhưng nhớ không ra.\”
Hứa Gia Duyên vỗ ngực nói: \”Vấn đề không khó, tan học tớ sẽ đi dán thông báo tìm người, chắc chăn sẽ tìm ra Omega kia cho cậu!\”
Ngư Lam dừng lại một chút, biểu cảm trở nên quái quái: \”Sao cậu biết là Omega?\”
Hứa Gia Duyên khó hiểu nhìn hắn: \”Không có khả năng cậu sinh suy nghĩ bậy bạ với pheromone của Alpha, chắc chắn là O rồi!\”
Ngư Lam tựa suy tư gì mà cụp mắt xuống, tay chống cằm, chưa nói gì.
Hứa Gia Duyên còn muốn tra hỏi kỹ càng hơn nhưng giáo viên đã nhìn cậu rất nhiều lần rồi, cậu chỉ có thể kiềm chế lòng hiếu kỳ dữ dội xuống, nhẫn nhịn tới tận lúc tan học.
Giờ ra chơi, Hứa Gia Duyên sốt ruột muốn thử đi dán thông báo tìm O, gợi ý hỏi: \”Cậu ngửi thấy lúc nào? Ở đâu? Tớ đi hỏi cho.\”
Ngư Lam nghiêm túc hồi tưởng, \”Môn thể dục, tiết ba sáng nay.\”
\”…\” Sắc mặt Ngư Lam cứng đờ, hồi lâu sau hắn mới chậm rãi mở miệng: \”Ờm, hình như là lớp Olympic tầng trên.\”
Cậu và Ngư Lam nhìn nhau trong chốc lát.
Khóe môi Ngư Lam kéo xuống, đột nhiên thấy không thú vị: \”Vậy thôi bỏ đi.\”
Hắn bò ra bàn: \”Tớ chỉ dám \”tôn kính\” đám học giỏi đấy từ xa thôi.\”
(Kính nhi viễn chi: Bề ngoài tỏ ra kính nể, tôn trọng một đối tượng nào đó, nhưng trên thực tế không muốn tiếp cận, gần gũi với đối tượng đó; hoặc thường dùng trong các trường hợp mỉa mai, châm biếm khi mình không muốn tiếp cận với một đối tượng nào đó.)