Ngư Lam nói xong, Chu Miên im lặng, hai người cứ đứng nhìn nhau như vậy một lúc.
Ngư Lam liếc Chu Miên, một chân dài chuẩn bị lướt qua anh để bước lên bục.
Chu Miên thấp giọng gọi: \”Ngư Lam.\”
Ngư Lam đứng đó, bất động.
Chu Miên nhìn hắn một cái, sau đó cụp mắt, duỗi tay nắm lấy đồng phục của Ngư Lam rồi chụm hai mảnh kim loại cuối dây khóa lại với nhau.
Một tiếng \”Xoẹt\” nhỏ vang lên.
Tay Chu Miên rất đẹp, thon dài, trắng mịn, khớp xương lại rõ ràng, dưới ánh mặt trời còn có thể thấy lờ mờ những mạch máu xanh nhạt.
Là một đôi tay khiến ai nhìn cũng sẽ nhịn không được suy nghĩ miên man bất định.
Khóa kéo trên đồng phục Ngư Lam cơ bản chỉ để bài trí, còn y như mới, chỉ cần hơi dùng sức là có thể trơn tru kéo đến tận chỗ xương quai xanh.
Chu Miên lại giúp hắn bẻ lại cổ áo, gấp thành một nếp ngay ngắn. Ngón tay vô tình đụng phải cổ Ngư Lam, Chu Miên thoáng khựng một lát rồi rời rút về thật nhanh.
Thực hiện xong một loạt thao tác, Chu Miên lại liếc Ngư Lam một cái, không nói gì nữa, xoay người đi về hướng sân thể dục.
Ngư Lam đực mặt bất động, cứ như vậy đứng nhìn Chu Miên đi.
Hắn đứng dưới đài quá lâu, mãi không lên đài chủ tịch, học sinh dưới sân bắt đầu nháo nhác: \”Ngư Lam đâu? Nam thần tớ đâu? Sao vẫn chưa lên?\”
Một lúc lâu sau Ngư Lam mới \”Đệt\” một tiếng, xoa xoa cái cổ đang đỏ bừng đầy khó hiểu rồi bước hai bậc lên cầu thang.
Đối mặt với ánh sáng mặt trời gay gắt lúc 7 rưỡi sáng, Ngư Lam nhếch môi đầy lười biếng, thong dong mở lời: \”Chào mọi người, tôi là Ngư Lam lớp 15 năm hai.\”
Hắn trông không giống như phạm sai lầm phải lên đọc kiểm điểm, cả người tỏa sáng một cách kiêu ngạo như thể sẽ ngẫu nhiên biểu diễn một tiết mục nào đó bất cứ lúc nào.
Hắn vừa nói xong, các bạn học điên cuồng vỗ tay.
Bốp bốp bốp bốp bốp bốp!
— Đãi ngộ y như Chủ tịch Hội học sinh lúc nãy vậy.
Chủ nhiệm lớp bên cạnh cảm thán: \”Ngư Lam lớp các cô thật là…\”
Trên mặt chủ nhiệm lớp bọn họ là vẻ vô cảm xem nhạt sinh tử: \”Chỉ cần tên nhóc này không ở trên đài nói \”Tôi không sai lần sau còn dám\” là tôi đây đã mang ơn đội nghĩa rồi.\”
Câu này thực ra không phải tự giễu, bởi vì Ngư Lam thực sự đã từng nói như vậy.
Năm nhất khai giảng chưa được bao lâu, lần đầu tiên Ngư Lam phải lên đọc kiểm điểm, hắn thong thả đọc bốn trang giấy.
Sau đó chậm rãi nói một câu trước toàn thể giáo viên, học sinh trong trường:
\”Tóm lại, tất cả những gì vừa đọc đều là đi chép. Tôi không sai, lần sau còn dám.\”
— Những lời này lập tức khiến hắn debut lên thẳng vị trí Center, trở thành đỉnh lưu của cả trường Trung học phổ thông Giang Tân.