Trịnh Vũ Tuyên sốc tại chỗ, hồi lâu sau mới lấy lại tinh thần, vẻ mặt phức tạp khó diễn tả thành lời, cuối cùng thiên ngôn vạn ngữ gói gọn thành hai chữ: \”…Hảo hán!\”
Trước kia tính tình Trịnh Vũ Tuyên cũng y hệt Ngư Lam: không ai bì nổi, không coi ai ra gì, căn bản là chẳng để người ta vào mắt. Nhưng mà từ giờ trở đi, vị Chủ tịch Hội học sinh kia của Ngư Lam sẽ nhận được sự kính nể tuyệt đối từ cậu ta.
Đây mới là sát thủ vô nhân tính đích thực.
\”Cho nên,\” Ngư Lam lấy thịt cua, chậm rãi nói: \”Tớ vẫn chưa muốn lên đài chủ tịch đọc kiểm điểm hôm chào cờ, mà nội dung kiểm điểm lại là có mưu đồ gây rối Chủ tịch Hội học sinh trước mặt toàn trường đâu.\”
Trịnh Vũ Tuyên nghe xong cũng chỉ biết im lặng, vỗ nhẹ vai hắn: \”Cố mà sống sót, chúc cậu may mắn.\”
Hiện tại tâm thái Ngư Lam đã hoàn toàn chết lặng.
Đánh chén xong nguyên mâm cua lớn rồi chơi game cả trưa với với Trịnh Vũ Tuyên, tới 6 giờ tối Ngư Lam lại về trường tham gia huấn luyện.
Học sinh thể dục bọn họ huấn luyện đến 9 giờ thì về lớp tự học, 10 rưỡi là được nghỉ ngơi.
Cả trưa không ngủ, huấn luyện xong lại mệt rũ rượi nên buồn ngủ díp cả mắt, Ngư Lam chuồn thẳng về ký túc xá luôn.
Hắn đặt báo thức lúc 10 giờ 20 phút – lát nữa hắn còn phải đến sân thể dục giao lưu thân thiện với đám học sinh mũi nhọn lớp Olympic nữa.
Ngư Lam uể oải bò lên giường, chui tọt vào ổ chăn như con cá mặn.
Qua vài phút, hắn cảm thấy không thoải mái lắm, trở mình, mở mắt.
Đồng phục Chu Miên ở ngay bên cạnh gối đầu hắn, pheromone trên bề mặt áo đã phai gần hết khiến hắn chẳng còn ngửi được mùi gì cả.
Không có hương hoa đào hắn thích nhất.
Ngư Lam cảm thấy hơi khát, yết hầu run run. Hắn duỗi tay với lấy cái áo đồng phục kia, ôm chặt nó vào ngực.
Và lại lần nữa rúc vào chăn, ngủ thiếp đi.
Một tiếng sau, đồng hồ kêu leng keng leng keng, Ngư Lam mơ mơ màng màng \”Chậc\” một cái. Hắn vươn cánh tay thon dài trắng tuyết từ trong chăn ra sờ soạng tắt báo thức.
Sau đó hắn vác cái đầu đen nhánh bù xù ngồi dậy, thất thần trên giường cỡ một phút rồi mới bò lên.
Thời điểm Ngư Lam rời khỏi ký túc xá cũng là lúc tiết tự học tối vừa kết thúc, có mấy học sinh đang đi ra từ khu giảng dạy.
Phía trước Ngư Lam là hai nữ sinh đang đi với nhau, chắc hẳn cũng là vận động viên đến sân thể dục tập luyện. Ngư Lam loáng thoáng nghe hai người ban luận gì đó, còn nghe thấy cả tên mình—
\”Tối qua tớ lại thấy Ngư Lam đi cùng chủ tịch Chu về ký túc xá.\”
\”Tớ cảm thấy chắc chắn là hai người bọn họ ở bên nhau rồi! Nếu không căn bản là không cách nào giải thích cho mấy vụ gần đây được! Song A mãi mặn mãi keo!\”