Hành lang bên ngoài văn phòng rất náo nhiệt.
Đánh người, bị đánh, còn có một đám Alpha đi cùng người bị đánh.
Và Chu Miên.
Ngư Lam cũng không rõ lúc Vương Tuẫn đã nói gì với bọn họ khi trở về, dù sao thì mấy đội kia đều trăm miệng một lời trước mặt Chu Miên, chúng nó khăng khăng rằng Ngư Lam gây sự trước.
— Sân bóng rổ không có camera, đương nhiên bên nào đông miệng hơn thì bên đó có lý.
\”Là cậu ta gây chuyện trước.\”
\”Cậu ta động tay trước.\”
\”Ngư Lam khơi mào chuyện này trước.\”
Ngư Lam đứng bên cạnh nghe, không phản bác mà chỉ cười lạnh một tiếng, mỉa mai: \”Một đám rác rưởi ôm nhau sưởi ấm à.\”
Sau đó hắn nhìn chằm chằm gương mặt sưng vù xanh tím của Vương Tuẫn, giọng điệu đầy châm chọc, nghe là biết không phải tiếng người: \”Đúng, là tao đánh mày, thì sao? Bố mày hôm nay đến chính là để thu thập mày—\”
Chu Miên cắt ngang hắn, \”Ngư Lam.\”
Ngư Lam tạm dừng, hừ một tiếng từ lỗ mũi, không nói thêm gì nữa.
Chu Miên liếc hắn một cái, thấp giọng: \”Cậu ra đây với tôi.\”
Ngư Lam vào phòng trước, Chu Miên đi phía sau hắn, anh duỗi tay đóng cửa lại.
Trong phòng chỉ có hai người bọn họ, sau khi Ngư Lam vào cửa thì rất tự giác đứng dán vào tường.
Mỗi lần bị Chu Miên xách một mình hắn đến văn phòng, hắn đều đứng tại chỗ đó, xem như là \”chân tường tư nhân\” của hắn.
\”Tôi đã nghe chuyện bên Vương Tuẫn rồi.\” Chu Miên nhìn hắn vài giây, bình tĩnh nói: \”Còn chuyện của cậu thì như nào?\”
Ngư Lam nhíu mày.
Kỳ thực hắn không muốn kể lại mấy cái chuyện phiền phức kiểu vậy lắm – nghe cứ như đám gà con tiểu học về mách lẻo bố mẹ, hơn nữa Chu Miên còn là vị phụ huynh giúp hắn đòi lại công bằng.
Nghe quá ngu ngốc.
Ngư Lam không hé răng, sắc mặt thoáng trầm xuống.
Chu Miên cũng không nói lời nào, chỉ đứng đó, lẳng lặng quan sát.
Cuối cùng vẫn là Ngư Lam bại trận trước, hắn giải thích: \”Trước kia quan hệ bọn này không tốt lắm, buổi chiều chơi bóng có đụng chạm nhau một chút, nó cố ý thụi khuỷu tay vào tớ.\”
Nghe thấy câu cuối cùng, Chu Miên khẽ nhíu mày, ánh mắt đánh giá lướt qua hắn một lượt: \”Cậu không sao chứ?\”
Ngư Lam cảm nhận tầm nhìn của Chu Miên đảo qua, hắn không quá tự nhiên mà giật giật áo: \”Không có việc gì.\”
Kết quả là động tác hơi mạnh, lúc giơ tay không cẩn thận đụng tới chỗ xương bầm khiến hắn không khỏi \”Ách\” một tiếng.
Đồng tử Chu Miên hơi trầm xuống: \”Rất đau? Cậu đến phòng y tế khám chưa?\”
Ngư Lam chẳng mấy để tâm: \”Mấy cái lặt vặt này đi khám làm gì.\”