Ngư Lam gọi taxi đến bệnh viện.
Trên quần áo hắn vẫn vương hương hoa thanh nhã thoang thoảng, lại còn ở trong không gian kín nên mùi thơm nhanh chóng lan tỏa khắp xe.
Tài xế cho rằng đây là hương vị trên người Ngư Lam, nhịn không được mà khen: \”Pheromone của nhóc thơm thật!\”
Ngư Lam lập tức phụ họa: \”Vâng! Cháu cũng thấy thế!\”
Tài xế sững người, ông không khỏi liếc Ngư Lam một cái qua kính chiếu hậu như thể chưa từng gặp qua tên nhãi nào khoác lác mà không biết ngượng, mặt dày vô sỉ đến vậy.
Trên đường, Ngư Lam không kiềm được, hắn đặt cổ tay áo dưới mũi, ngửi ngửi, trên bề mặt vải vẫn lưu lại chút hương.
Người sở hữu khẩu vị siêu cấp kén chọn cỡ hắn cũng không thể không thừa nhận rằng Chu Miên quả thực rất dễ ngửi.
Ngư Lam bắt đầu cẩn thận suy tính, nên tìm lý do nào cho lần ngửi tiếp theo?
Trong lúc suy nghĩ bậy bạ, Ngư Lam lại cảm thấy không thể hiểu nổi.
Chu Miên thực sự là Alpha sao?
Dựa theo lý thuyết, hắn tuyệt đối không nên nảy sinh loại suy nghĩ này với pheromone của một Alpha.
Là nơi nào xảy ra vấn đề?
Ngư Lam còn chưa đi tới kết luận thì tài xế đã dừng xe: \”Đến bệnh viện rồi, để cháu xuống đây được không?\”
Ngư Lam: \”Vâng.\”
Hắn mở cửa xuống xe, lấy điện thoại thanh toán tiền, đánh giá tài xế năm sao rồi đi vào bệnh viện.
Ngư Lam cúi đầu gọi điện: \”Mẹ, con đang ở trước cửa bệnh viện, bà ngoại nằm ở phòng nào?\”
\”Vâng, con đang đi thang máy, khoảng hai ba phút nữa là đến.\”
\”Không sao, con tự đi được.\”
Vào khu nội trú, mùi sát trùng nồng nặc trong không khí ập vào. Bác sĩ, y tá mặc áo blouse trắng đi tới đi lui khiến Ngư Lam trong thang máy lập tức không nghĩ về chuyện của Chu Miên nữa.
Toàn bộ kết quả xét nghiệm tổng thể của bà ngoại hắn đã có, có mấy hạng mục không tốt lắm, thời gian này vẫn cần tiếp tục lọc máu.
Nhưng với người đã có tuổi như bà ngoại hắn, không có khả năng thân thể không xuất hiện bất cứ vấn đề gì. Sinh lão bệnh tử vốn là lẽ thường tình của đời, làm gì cũng không thể ngăn cản được.
\”Bà ngoại!\” Ngư Lam xác nhận phòng bệnh rồi đẩy cửa vào, \”Cháu tới thăm bà nè.\”
\”Lam Lam tan học rồi à.\” Bà ngoại nghe thấy giọng hắn thì ngẩng đầu, nở một nụ cười hòa ái lại dịu dàng, nói từng chữ không rõ ràng lắm: \”Đi học có mệt không cháu?\”
Ngư Lam ngồi xuống cạnh giường bệnh: \”Bình thường ạ, huấn luyện dạo này cũng không nhiều lắm.\”
\”Cháu có nghe lời giáo viên không đấy?\”
Ngư Lam nói dối không chớp mắt: \”Đương nhiên rồi, cháu bà ngoan mà\”
Cũng không hoàn toàn là nói dối, một tuần này hắn ngoan thật.