[Edit] Cho Ngươi Biết Thế Nào Là Bạch Liên Hoa Chân Chính (Xuyên Nhanh) – Chương 96: Ơn cứu mạng, lấy thân báo đáp đi (8) – Đọc Truyện Đam Mỹ Hoàn​

[Edit] Cho Ngươi Biết Thế Nào Là Bạch Liên Hoa Chân Chính (Xuyên Nhanh) - Chương 96: Ơn cứu mạng, lấy thân báo đáp đi (8)

Edit: Lạc Lạc

Wattpad: Tolacty

~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~

Lôi Tu theo đuổi Bạch Cảnh Kỳ không mười năm, thì cũng năm, sáu bảy, tám năm.

Tính ra thì số lần gặp mặt không nhiều, nhưng xưa nay đều là muốn gì cứ lấy, chính là liên tục bị từ chối cũng không có nửa câu nặng lời.

Hiện tại —— sự chán ghét trên mặt hắn sắp không giấu được rồi, hình như không chỉ không muốn nhìn thấy cậu ta, thậm chí còn muốn tránh thật xa cậu ta.

Bạch Cảnh Kỳ bị thái độ của Lôi Tu làm cho choáng váng, hai mắt cậu ta như sương mù nhìn Lôi Tu, cắn môi nhăn nhó nói: \”Anh Lôi Tu, mấy năm nay anh đã đi đâu vậy, em rất lo cho anh.\”

\”Phải vậy không? Vậy sao cậu không đi tìm tôi? Tôi nghe nói cậu sắp đính hôn với tam hoàng tử? Phát triển mối quan hệ cũng nhanh quá nhỉ?\” Lôi Tu trào phúng mà cười cười, trước đây hắn lại không phát hiện Bạch Cảnh Kỳ làm như thế, chỉ sợ người trong cuộc mơ hồ, người ngoài cuộc hiểu rõ.

Bây giờ hắn thích Trình Diệp, ai cũng không sánh bằng một đầu ngón tay của Trình Diệp.

Huống chi Bạch Cảnh Kỳ là loại người ăn trong bát còn ngó trong nồi, lòng tham không đáy, căn bản không tư cách so sánh với Trình Diệp.

Sắc mặt Bạch Cảnh Kỳ liền trắng bạch, nhất thời hiểu rõ đây là Lôi Tu đang ghi hận cậu ta.

Nhưng vì yêu nên mới hận, mà hận thì sẽ không quên được cậu ta.

Bạch Cảnh Kỳ không chút dấu vết thở ra một hơi, liền bày ra biểu tình làm nũng, cọ vào cánh tay Lôi Tu, nhỏ giọng giải thích: \”Đều là bọn họ nói lung tung thôi, chúng em không có.\”

\”Có hay không cũng không sao cả, Bạch Cảnh Kỳ, trước đây tôi đúng là rất yêu cậu, nhưng bây giờ tất cả đều đã là quá khứ, cậu có tam hoàng tử, tôi cũng có người tôi yêu, đúng rồi, em ấy tên là Trình Diệp.\” lúc nói chuyện Lôi Tu luôn nhìn sắc mặt Trình Diệp, hắn không biết nên làm gì ngoài việc thẳng thắn về quá khứ, nói ra hết tất cả để tránh sau này phải giải thích sẽ loạn càng thêm loạn.

\”!\” Liên quan gì tới tôi? Trình Diệp đang xem cuộc vui bỗng nhiên bị nhắc tới, liền sợ hết hồn, hốt hoảng nhìn về phía Lôi Tu, liên tục xua tay lại bị Lôi Tu tóm chặt lấy tay, đặt ở bên mép hôn một cái.

Cậu ngẩn người, quẫn bách đến tai đều đỏ, mở miệng cũng không biết nên nói cái gì, cuối cùng trực tiếp cúi đầu, từ chối đối mặt.

Bạch Cảnh Kỳ đánh giá cậu từ trên xuống dưới một trận, liền biết sơ về Trình Diệp.

Chỉ là một tên không đáng chú ý mà thôi, Lôi Tu ca cũng thực sự là —— biết chơi.

Cho dù muốn kích thích cậu ta, cũng phải tìm người có thực lực một chút chứ.

Cậu ta liếc nhìn Trình Diệp, thậm chí mặt cậu cũng không thèm nhìn, ở một nơi nghèo nàn như vậy thì có thể ra bộ dáng gì chứ! Người như vậy làm sao đủ tư cách để cho cậu ta ăn dấm?!

Bạch Cảnh Kỳ xa xôi thở dài một hơi, nhìn chằm chằm Lôi Tu âm thanh kéo dài: \”Em có nghe nói, Lôi Tu ca là được cậu ấy cứu đúng không, nhưng mà chuyện tình cảm không thể lấy ra làm giao dịch như vậy được, anh không thích cậu ấy thì có thể dùng cách khác để trả ơn, đưa tiền, hoặc là cho tài nguyên gì đó, anh như vậy… người này, tựa hồ không phù hợp với tiêu chuẩn kén vợ kén chồng của anh, Lôi Tu ca, anh xứng đáng có được người tốt hơn, anh tuyệt đối không nên bởi vì chuyện em từ chối anh, hoặc là sau khi bị thương năng lực giảm xuống mà tự giận bản thân.\”

Đang có 0 bình luận
Image

Lời bình luận giới hạn từ 15 đến 500 kí tự.