Edit: Lạc Lạc
Wattpad: Tolacty
~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~
Kỳ Duật có chút mờ mịt, hiện tại hắn thậm chí còn không làm rõ được tâm tư của chính mình đối với người kia, lẽ nào thật sự giống như Trình Diệp nói, hắn đối người cứu hắn kia chỉ là lòng cảm kích, thành thân với đối phương cũng chỉ là bởi vì hai chữ phụ trách (bồi thường)?
Bằng không thì giải thích thế nào về việc Phùng Ngọc Hiên có thể, hiện tại chợt phát hiện có một người khác, Trình Diệp cũng có thể?
Người trong cuộc mơ hồ, nhưng trong đáy lòng Kỳ Duật vẫn cảm thấy điều này không giống nhau.
Lúc trước, hắn vẫn luôn cảm thấy trên người Phùng Ngọc Hiên có chỗ không khỏe, mặc dù thật sự cùng đối phương kết làm đạo lữ, sợ là thật sự như lời Trình Diệp từng nói, đối với hắn đó chỉ là vì chịu trách nhiệm, mà Trình Diệp thì không phải!
Muốn đi cùng với hắn, không liên quan đến tiếp xúc da thịt ngày đó.
Nếu ngày đó không phải Trình Diệp, nếu là một người khác, Kỳ Duật nguyện ý dùng toàn bộ tiền tài, tài nguyên và địa vị để bù đắp cho đối phương, sau đó theo đuổi Trình Diệp, để Trình Diệp trở thành đạo lữ duy nhất đời này của hắn!
Là hắn yêu Trình Diệp, hắn muốn thành thân với Trình Diệp, không vì điều gì cả!
Chỉ là bởi vì tình yêu!
Phút chốc, Kỳ Duật suy nghĩ quá nhiều, cuối cùng không biết tại sao cái tình cảm này lại đột nhiên biến mất.
Thật giống phần yêu này luôn luôn tồn tại, chỉ là bị mây mờ dày nặng ngăn trở, hiện tại sau khi dãi nắng dầm mưa, tình yêu kia lại chậm rãi lộ ra —— so với hắn tưởng tượng còn to lớn hơn, tựa hồ chiếm cứ toàn bộ sinh mệnh hắn.
Kỳ Duật thậm chí cảm thấy Trình Diệp từ nhỏ chính là số mệnh an bài của hắn, hắn từ nhỏ chính là muốn yêu Trình Diệp.
Nhưng —— Trình Diệp đã không muốn nghe hắn nói bất kỳ lời gì nữa, hoặc là nói tình huống thân thể của cậu đã không chống đỡ nổi việc tiếp tục đứng đây nghe hắn nói, hơi vung tay lên liền hạ lệnh đuổi khách.
Kỳ Duật cũng nhìn ra khuôn mặt thảm đạm của cậu, thân thể không khỏe, không còn dám tiếp tục trì hoãn, chỉ là lúc gần đi vẫn cố nói: \”Ngươi —— thương thế của ngươi là do ta tạo ra, những đan dược này ngươi nhận đi, ngươi nghỉ ngơi thật tốt, qua một thời gian nữa ta sẽ đến tìm ngươi.\”
Trình Diệp cau mày: \”Đan dược có thể nhận, thương thế của ta không đáng ngại, Kỳ công tử không cần để ở trong lòng, ta lập tức phải bế quan rồi, cũng không nhọc đến Kỳ thiếu chủ đi một chuyến nữa.\”
\”Lần này là thật sự muốn bế quan, e rằng trong thời gian ngắn sẽ không đi ra ngoài nữa.\”
\”Không có chuyện gì, ngươi bế quan đi, ta không thấy phiền.\” Kỳ Duật nói.
\”… Không nhất định là phải bế quan ở đây.\” Trình Diệp suy nghĩ một chút lại nói.
Đồng tử Kỳ Duật khẽ biến: \”Ngươi phải đi? Đi nơi nào, ngươi…\”