[Edit/Cao H/Hoàn] May Mắn Gả Cho Người – Chương 9: Hại cô không hưởng thụ đủ – Đọc Truyện Đam Mỹ Hoàn​

[Edit/Cao H/Hoàn] May Mắn Gả Cho Người - Chương 9: Hại cô không hưởng thụ đủ

Edit: Sherry
Beta: Nono

Chương 9. Đáng giận, thao cô chuyện tốt thế này. Thế nhưng lại không đánh thức cô, hại cô không hưởng thụ đủ

Phó Dư ngốc lăng một lát, hồi lâu mới kịp nhận ra mình vừa bị Cố Miên \’cưỡng hôn\’ trắng trợn.

Sáng sớm tỉnh lại phát hiện tối qua bị hắn mê gian, Cố Miên chẳng những không lộ biểu tình chán ghét mà còn dùng ánh mắt si mê nhìn hắn, ngây ngốc hôn lên môi hắn.

Trong chớp mắt lồng ngực Phó Dư truyền đến từng trận rung động khác thường. Nếu không phải Phó Dư năng lực tự chủ cường đại, chỉ sợ là giờ phút này đã đem Cố Miên kéo vào trong lòng, tiếp tục làm chuyện tối qua vẫn chưa làm xong rồi.

\”Phó tiên sinh à, anh dùng vẻ mặt đó nhìn em làm gì?\”

Cố Miên nhìn vào mắt Phó Dư, khóe môi nhiễm ý cười. Chỉ vừa hôn một cái mà anh đã vui như vậy rồi. Về sau ở trên giường cùng em khoái hoạt không phải sẽ làm anh cảm động chết sao?

Tuy sắc mặt Phó Dư vẫn lãnh khốc như cũ nhưng với kinh nghiệm hai đời bị hắn lăn lộn, Cố Miên dễ dàng nhận ra ánh mắt như hòa, ấm áp của hắn, chứng tỏ tâm trạng hắn đang rất vui.

Phó Dư bị Cố Miên nhìn chằm chằm, côn thịt dưới thân lại bắt đầu cứng rắn.

Nhưng hiển nhiên hiện tại không phải lúc thích hợp để làm tình, vì thế Phó Dư liền xốc chăn lên, xuống giường.

Cố Miên nhìn Phó Dư rời giường, cũng muốn ngồi dậy theo, nhưng là cô phát hiện mình toàn thân bủn rủng, không có sức lực. Bàn chân tinh tế trắng nõn đứng trên sàn giống như giẫm lên bông.

Càng làm cho Cố Miên kinh ngạc cảm thán chính là rất nhiều tinh dịch sền sệt từ trong hoa huyệt cô liên tục trào ra, chảy dọc theo bắp đùi tuyết trắng.

Cố Miên trợn tròn mắt.

Đêm qua cô khi nào cùng Phó Dư làm tình, sao cô lại không nhớ gì cả?

Nhìn Cố Miên dáng vẻ khiếp sợ, ánh mắt Phó Dư lập tức trầm xuống.

Quả nhiên khi cô phát hiện bị hắn mê gian liền có biểu tình này.

\”Đêm qua anh đã làm gì em?\”

Cố Miên phồng má, ngực không ngừng phập phồng lên xuống. Nghiễm nhiên là bộ dáng cực kì tức giận.

\”Làm cái gì? Em chẳng lẽ lại không nhìn ra sao?\”

Phó Dư mặc áo sơ mi trắng cùng quần tây đen rồi đeo lên mắt kính gọng vàng quen thuộc liền khôi phục bộ dáng tà tứ lãnh khốc hằng ngày.

Dù sao cô đã chán ghét hắn như vậy, thêm một chút cũng chẳng sao.

Chỉ là Cố Miên phẫn nộ làm tim hắn đau đớn như bị xé rách. Đau đến hắn cơ hồ không thở nổi.

Cố Miên lập tức nắm lên mép giường váy tròng lên chính mình trên người, sau đó nâng vách tường đi đến Phó Dư bên người.

Tay cô bắt lấy tay Phó Dư: \”Đáng giận! Anh có biết anh làm như vậy thật quá phận, thực đáng ghét!\”

Phó Dư cười trào phúng: \”Cố Miên, em không giả bộ nữa à? Tôi là người như thế nào em còn không rõ ràng sao. Tôi chính là đê tiện vô sỉ như vậy. Em ở trên giường bị tôi cưỡng gian còn ít sao?\”

Đang có 0 bình luận
Image

Lời bình luận giới hạn từ 15 đến 500 kí tự.