Lạc Yến mới vừa đi ra sân, đối mặt liền đụng đến Bạch Vụ đang hướng bên này đi tới.
\”Sư tôn phá kết giới?\” Tựa hồ có chút kinh ngạc Lạc Yến có thể từ trên tay Dạ Vân chạy thoát, Bạch Vụ mặt luôn luôn ôn hòa tràn đầy kinh ngạc.
Lạc Yến không nói lời nào, hai mắt lạnh lùng nhìn chằm chằm Bạch Vụ, trên tay phòng bị lóe lên linh lưu kim sắc*.
(*linh lưu kim sắc: linh lực màu vàng)
\”Xem ra sư tôn thật sự là chán ghét ta.\” Bạch Vụ sắc mặt trắng vài phần, cúi đầu có chút cười khổ nói. Theo sau lại ngẩng đầu nhìn Lạc Yến, bước đi hướng tới gần y, ánh mắt kiên định, \”Sư tôn, theo ta đi đi, ta sẽ không để cho bọn họ lại khinh nhục người.\”
\”Bọn họ? Là các ngươi!\” Lạc Yến trên tay thấm ra mồ hôi lạnh, lạnh lùng nhìn chằm chằm Bạch Vụ tới gần, cả người hắn đang tràn ra linh lưu màu lam, chỉ cảm thấy một trận linh lực áp bách thổi quét toàn thân y.
\”Chiếu Nguyệt!\”
Theo Lạc Yến hô một tiếng , một đạo kim quang hiện lên trên tay y, toàn thân thanh kiếm màu trắng bạc xuất hiện ở trong tay y. Hiện tại linh lực y chỉ có thể miễn cưỡng triệu ra bội kiếm, chính mình cũng biết hiện tại y tuyệt không phải đối thủ của Bạch Vụ, nhưng y không có biện pháp, hiện tại dưới loại tình huống này, chỉ có thể tận lực thử xem.
\”Sư tôn, người có phải hay không rất hận ta, rất muốn giết ta? Chính là ta lại chỉ muốn cùng người ở bên nhau.\” Bạch Vụ cúi đầu nhìn thanh kiếm để ở trước ngực mình, lông mi buông xuống, thấy không rõ cảm xúc, trên người linh lưu màu lam lại càng thêm chói mắt.
Không muốn cùng hắn nói lời vô nghĩa, Lạc Yến trong mắt tinh quang chợt lóe, không màng chân bởi vì vừa mới thừa hoan xong còn mềm, cầm kiếm công kích đi lên, thẳng hướng cổ Bạch Vụ. Bạch Vụ lắc mình tránh thoát, thân ảnh nhanh chóng vọt đến phía sau Lạc Yến, một phen khóa chặt đôi tay Lạc Yến, nắm huyệt Hợp Cốc của y. Lạc Yến thân mình mềm nhũn nghiêng ngả lảo đảo, Bạch Vụ một phen tiếp được, đem y ôm lên, triệu ra bội kiếm ngự kiếm rời đi Khung Đỉnh Sơn.
\”Bạch Vụ, buông ta ra! Ngươi nói không cho người khác khinh nhục ta, chính ngươi lại làm cái gì?\” Lạc Yến cả người xụi lơ dựa vào trong lòng ngực hắn, tức giận nói.
\”Ta muốn cùng sư tôn ở bên nhau.\” Bạch Vụ chuyên tâm ngự kiếm, gió lạnh thấu xương, hắn kéo ra áo khoác chính mình đem Lạc Yến khóa lại bên trong, thuận tiện ở quanh thân bọn họ dâng lên kết giới chắn gió, sợ đem Lạc Yến đông lạnh hư.
Trong phòng Dạ Vân đột nhiên mở mắt ra, trong mắt đều là lệ khí, biết chính mình bị sư tôn tính kế, chỉ bởi vì linh lực Lạc Yến không khôi phục được bao nhiêu, hôn mê chú liền một canh giờ cũng chưa kiên trì đến, Dạ Vân liền thanh tỉnh lại.
Dạ Vân vẻ mặt hung ác nham hiểm, cắn răng đứng dậy hướng tới ngoài cửa đi đến, hắn muốn đem người bắt trở về Khung Đỉnh Sơn thu thập, làm người về sau cũng không dám rời khỏi hắn nữa.
Bạch Vụ ôm Lạc Yến thu hồi bội kiếm, dừng ở trong viện, Lạc Yến nhìn trúc xá trước mắt, tâm một chút trầm đi xuống.