[Edit/Cao H/Cổ Đại] Phong Tình Nguyệt Ý – Chương 40: Đồ chơi – Đọc Truyện Đam Mỹ Hoàn​

[Edit/Cao H/Cổ Đại] Phong Tình Nguyệt Ý - Chương 40: Đồ chơi

Qua một đêm mưa. 

Cánh rừng rậm rạp, cánh hoa rào rạt rơi xuống đầy trên đường mòn, rêu xanh thâm thâm thiển thiển bò lên trên thềm đá.

Tại một đình hóng gió khuất tầm mắt nằm tít trong rừng sâu.

\”Không đúng, quân này phải đi như vậy……Thế này phải không?\”

\”Phải, Chi Chi thật thông minh.\”

Trên bàn bày một bộ bàn cờ, Ngụy Chi ngồi trên ghế đá cau mày, tập trung tinh thần mà nhìn chằm chằm bàn cờ trước mặt.

Nam nhân vốn nên ngồi ở phía đối diện lại ngồi ở ngay phía sau nàng, giống như đang dạy tiểu hài tử chơi cờ, tay nắm chặt tay, hắn đem nàng ôm vào trong ngực.

\”Phải thì phải, nhưng đi như vậy không phải ca ca sẽ ăn mất quân của muội sao?\”

Tiểu cô nương nghi hoặc nhìn chằm chằm quân cờ, nàng quay đầu dò hỏi.

Gương mặt hai người dán đến thật gần.

Tay đặt trên eo ôm nàng càng chặt hơn. Tề Cảnh Chiêu nâng nâng cằm, đạm thanh đáp lại:

\”Ta không ăn đâu. Đảm bảo.\”

Tiểu cô nương nghe xong, lòng tràn đầy vui mừng mà duỗi tay hạ một bước cờ kia.

Quân cờ vừa đặt xuống, một cái tay khác lập tức lướt qua cánh tay của nàng, cầm lấy quân cờ đối diện di chuyển về phía trước rồi ăn luôn một quân cờ khác.

Ngụy Chi đơ người.

\”Chi Chi ơi?\”

Cái đầu xù xu lui về phía sau dựa dựa vào khuỷu tay hắn. Tiểu cô nương nắm vạt áo hắn, rõ ràng là dáng vẻ ủy khuất, nhưng rồi lại nhấp miệng cười.

\”Nào có ai như thế bao giờ chứ……Ca ca chỉ giỏi bắt nạt muội thôi!\”

Ánh mắt nàng nhìn Tề Cảnh Chiêu tràn ngập ý cười, Ngụy Chi dựa đầu nằm trong lòng ngực hắn, nhịn không được vừa cười vừa đấm lên ngực.

\”Cái đồ chơi xấu này! Ca ca….Thế mà còn dám đảm bảo cứ như thật…..\”

Tề Cảnh Chiêu đem người ôm thật chặt, cúi đầu thân mật mà cọ lên gương mặt ấm áp của nàng. Ngụy Chi trốn không thoát cho nên giơ tay che miệng hắn.

Tề Cảnh Chiêu bắt lấy bàn tay che trước mặt ấn vào trước ngực, rồi lại cúi đầu hôn lên vành tai nàng.

Ngữ khí tùy tiện khó nhịn.

\”Không ăn quân cờ.\”

\”Ăn muội.\”

Vành tai non mềm bị nam nhân ngậm cắn, hô hấp ướt nóng phả lên gương mặt tiểu cô nương. Gò má Ngụy Chi dần nóng lên, hốc mắt trở nên ướt át, tay nhỏ nắm vạt áo cũng thả lỏng hơn đôi chút.

Tay áo rộng lơ đãng phất qua bàn cờ, quân cờ rơi xuống còn nghe được tiếng vang.

Hoa đào bay lả tả, mưa bụi nhẹ như tơ.

\”Cảnh Chiêu!\”

Một thanh âm sang sảng vang lên.

Nhìn thấy bóng người quen thuộc trong đình hóng gió phía xa xa, Thái Tử lập tức đuổi mỹ nhân bên người, nhanh chân bước vào rừng đào. Mới vừa lại gần đình đã kịp liếc đến một thân ảnh nho nhỏ từ bên bàn đá bối rối chạy đi mất.

Đang có 0 bình luận
Image

Lời bình luận giới hạn từ 15 đến 500 kí tự.