Mèo🐾: Sang tuần sau nữa có lẽ tui phải đi làm thêm, không có nhiều thời gian dịch, haizz, tranh thủ mấy ngày này dịch nhanh hết sức. Cố lên💪💪💪, tui đã đi được nửa chặng đường dồi. Thật sự tui rất lười ớ, kiên trì tới bây giờ thật sự không dễ dàng mà.
🐾Chương 22🐾
\”Anh chỉ cần nói cho tôi biết, đối với an toàn thai nhi phạm vi phóng xạ là bao nhiêu, tôi sẽ tận lực khống chế.\”
\”Cái này làm sao khống chế! Đừng nói giỡn!\” Jonhson người hiền lành như vậy cũng chịu không nổi rống giận hét lên:\” Duệ, đây là một sinh mệnh, cậu không thể, cũng không có tư cách trong lúc nó vẫn là một cái phôi thai để nó lâm vào nguy hiểm như vậy.\”
Jonhson bước nhanh đến trước màn hình, dùng sức khoa tay múa chân trên đó:\” Vật nhỏ này, sau khi tiếp xúc với phóng xạ có khả năng sẽ lập tức chết, cho dù không chết, sau khi sinh ra xác suất dị dạng cũng cực kì cao. Đó là đạn hủy diệt a! Tôi thật ngây thơ, cho rằng cậu hỏi tôi là phóng xạ của thiệt bị điện tử, trời ạ, cậu không thể làm như vậy\”
Trái tim Lục Duệ Minh kì thật cũng nặng xuống, có điều nói tới bí mật quân bộ, cậu căn bản không có khả năng giải thích cho Jonhson quá nhiều, thế là xem nhẹ rống giận của anh:
\” Tôi nghĩ, vì an toàn của tôi và thai nhi, anh cho tôi một con số rõ ràng so với giáo dục tôi làm sao làm một Daddy tốt có giá trị hơn nhiều đấy!\”
Jonhson tức tới trợn râu trừng mắt. Anh hành y bao nhiêu năm như thế, đỡ đẻ cho biết bao đứa trẻ, ở Liên Bang nơi có tỉ lệ sinh sản cực thấp chỉ có Omega mới có năng lực sinh sản mạnh mà nói, đứa bé là cực kì quan trọng.
Cho dù bần cùng nhất, cha mẹ không có trách nhiệm nhất, sau khi mang thai hài tử, cũng sẽ dụng tâm chăm sóc thai nhi mãi đến khi sinh đứa bé ra.
Như thế nào có loại người đã hoài thai ba tháng mà còn muốn tiếp xúc với loại đồ vật đáng sợ như đạn hủy diệt cơ chứ? Đây quả thật là khiêu chiến thế giới quan của anh mà.
\”Jonhson, mong cậu tin tưởng tôi, tôi chính là…chính là không muốn thương tổn nó, mới đến hỏi anh vấn đề này.\”
\”Cậu cái này mà gọi là không muốn thương tổn nó????\” Jonhson nhìn thiếu tướng còn đang nằm trên giường, cảm thấy đầu mình đều phát đau. Anh chỉ ra ngoài cửa:\” Hắn, cái người cao to kia, hắn có biết chuyện này hay không? Làm phụ thân của đứa bé, hắn hẳn là có quyền lợi tham gia quyết định tất cả những chuyện cậu làm với đứa bé đi. Phải biết rằng, pháp luật Liên Bang quy định, đứa bé là thuộc về Alpha.\”
Lục Duệ Minh không nghĩ tới anh sẽ nói trắng ra vấn đề về phụ thân đứa bé như vậy. Mặt nhịn không được đỏ lên, biệt nữu mà quay đầu đi nói:\” Tôi là người có trách nhiệm duy nhất của đứa bé.\”
\”Lục Duệ Minh, cậu là biết pháp mà vẫn phạm pháp!!!.\”
\”Vậy thì có sao chứ?!!\” Lục Duệ Minh nhắm mắt hít một hơi rồi mở mắt ra:\” Nhìn cho kĩ, Jonhson, tôi là một Alpha, không phải Omega trong miệng các anh ngay cả nhân quyền cơ bản nhất cũng không có, chỉ bị coi như công cụ sinh dục, ngay cả quyền sở hữu hài tử cũng không được phép.\”
Dưới ngữ khí bình tĩnh, Lục Duệ Minh nói ra tình huống cậu chán ghét nhất cũng là đáng sợ nhất. Động dục cậu không sợ, thậm chí sinh con cậu cũng không vấn đề gì, nhưng cậu không thể thừa nhận mình là một Omega, cũng không thể để người khác biết