Duyên Tới Là Anh (Full) – Chương 89: Cuộc sống – Đọc Truyện Đam Mỹ Hoàn​
  •  Avatar
  • 9 lượt xem
  • 7 tháng trước

Duyên Tới Là Anh (Full) - Chương 89: Cuộc sống

Đến khi kỳ nghỉ hè chấm dứt, Cố Hàm Ninh có thể tự nhiên thoải mái đi tiểu khi Triệu Thừa Dư đánh răng, mà Triệu Thừa Dư sau khi chơi bóng với đám Thạch Lỗi, sẽ mở cửa hô: “Nóng chết mất.” Rồi nhanh chóng cởi áo phông, quần đùi chơi bóng, tất và giày, mỗi thứ vất một nơi, từ cửa ra vào đến khi vào phòng tắm, cuối cùng chạy ào vào phòng tắm, ngay cả cửa cũng không đóng đã mở vặn mở vòi sen, cứ thế tắm. Mỗi lần như thế, Cố Hàm Ninh sẽ từ phòng bếp chạy đến, một tay cầm xẻng xào một tay chống nạnh trước cửa phòng tắm, quơ quơ cái xẻng trước mặt: “Đã nói với anh bao nhiêu lần rồi, quần áo phải để chung một chỗ! Đông một thứ, tây một thứ! Anh có biết hôm qua anh ném tất vào chậu hoa, hại em tìm lâu lắm không!” Đáng tiếc, dù cô có trừng mắt lạnh thì người đang tắm kia cũng không nghe, vẫn vui sướng ca hát.

Đến khi Cố Hàm Ninh trở lại phòng bếp, suýt chút nữa thì đồ ăn đã cháy khét, Triệu Thừa Dư nhẹ nhàng khoan khoái đi từ phòng tắm ra, tóc còn ướt sũng, ôm cô từ sau lưng, hôn lên thái dương cô một cái, rồi để cằm mình lên vai cô, cười tủm tỉm ngửi mùi thức ăn: “Ừm, thật thơm, tối nay ăn gì thế?”

Cố Hàm Ninh nghiêng đầu, tránh thoát cái hôn lần thứ hai, nhướn mi lên, đưa cánh tay đẩy khuôn mặt tuấn tú trước mặt ra: “Anh lấy bát đũa ra đi.”

“Tuân lệnh.” Triệu Thừa Dư nhướn mi cười, hai tay ôm lấy hai má của Cố Hàm Ninh, cúi đầu nhanh nhẹn hôn lên môi cô một ngụm, rồi vừa cười vừa nhảy ra sau, nhìn cô vô tội: “Ai, em thực sự càng ngày càng có tình mẹ rồi!” Nói xong mới ngoan ngoan đi lấy bát đũa.

“Hừ. Em không có dư bao nhiêu tình mẹ cho anh.” Cố Hàm Ninh nghẹn họng, trừng mắt, tức giận nhìn bóng dáng đẹp trai nhanh nhẹn kia, trong lòng lén lẩm bẩm cho mình: có phải có quy luật sau khi phụ nữ đã thích ứng với cuộc sống gia đình rồi, sẽ bất tri bất giác biến thân thành người mẹ không?

Sau khi ăn xong, Cố Hàm Ninh bỏ bát lại rồi đi rửa tay, công việc dọn dẹp và rửa bát là nhiệm vụ của Triệu Thừa Dư. Hai người phân công rõ ràng, không đùn đẩy việc nhà cho nhau, Cố Hàm Ninh rất vừa lòng với việc này, nên quyết định cuộc sống sau này cũng sẽ như thế.

Cuộc sống thanh thản trôi qua rất nhanh, khi Triệu Thừa Dư tràn đầy tiếc nuối mà đánh con dấu vào sổ tay thực tập của Cố Hàm Ninh, kỳ nghỉ hè đã kết thúc.

“Hôm nay thu dọn kĩ càng, ngày mai anh đưa em về nhà. Còn năm ngày nữa mới tới ngày khai giảng, em cứ nghỉ ngơi đi.” Triệu Thừa Dư nghiêm túc nhìn Cố Hàm Ninh, cầm sổ tay thực tập của cô mãi không buông, giống như làm như vậy sẽ kéo dài được thêm thời gian bịn rịn, lời phê trong sổ tay là của anh Bùi viết, anh sợ nếu mình viết, khẳng định đều là những từ ngữ quá khen ngợi rất không khách quan, Cố Hàm Ninh nói đó quá giả dối rồi, cô sẽ cảm thấy chột dạ.

Cho dù là do anh Bùi viết, Cố Hàm Ninh vẫn cảm thấy chột dạ, nội dung công việc từ đầu đến cuối cơ bản không liên quan tới cô, nói thực ra, việc cô làm nhiều nhất là đầu bếp, thậm chí về sau Triệu Thừa Dư nói chung quy cũng phải có lúc tan tầm, cho nên một tháng cuối cùng, cô chỉ phụ trách cơm trưa, bữa tối thì trở về phòng 201 bọn họ tạm ở, chính là suất của hai người.

Đang có 0 bình luận
Image

Lời bình luận giới hạn từ 15 đến 500 kí tự.