Leng keng…Leng keng…
\”Bây A…ai kêu cửa kìa!\”
Ngồi một hồi vẫn không thấy ai, Tuyết bực bội mà đứng dậy nhìn tới lui, sau một hồi không thấy đứa nào thì bước ra mở cổng.
\”Ai vậy? mới sáng đến nhà tôi tìm ai?\”
Tuyết nhìn lính lác với quan khâm đứng trước cổng thì ngạc nhiên.
\”Nay chồng tôi không có nhà.\”
\”Thưa mợ ba, đây là tờ lệnh niêm phong nhà cửa và gia sản của ông Nguyễn Thanh Tâm, là con của ông Nguyễn Nhật Tùng và giấy bắt giữ tạm giam mợ để điều tra một số điều liên quan. Mời mợ theo tôi về tòa bố làm rõ một số chuyện.\”
Mặt Tuyết tái xanh lại rồi cầm tờ giấy lên đọc, cô chết trân khi đọc từng dòng từng dòng một, chưa đợi cô đọc xong thì mấy người đó đã tiến vào nhà dán giấy niêm phong gia sản.
Cô khụy xuống tại chỗ mà nhìn người ta dọn đồ trong nhà đi mà không biết làm gì. Cô ngồi đó mà nhìn người đi ra rồi lại đi vào, từng cái bình quý đến bàn ghế cũng bị bê đi chỉ còn cái bàn thờ là không ai dám đả động đến.
\”Đừng..đừng, bây đâu…bây đâu!\”
Tuyết từ từ chống tay đứng dậy rồi gọi lớn, mặc nhiên không có ai lên tiếng trả lời gì vì gia đinh trong nhà nghe tin xong thì đã dọn đồ đi từ sớm. Chỉ có cô không biết chuyện gì mà còn ở đây.
\”Không! Tôi không làm gì hết!\”
Cô bị người tay còng tay lại rồi kéo lên xe mặc cô giãy giụa sống chết. Tuyết cố đánh rồi đạp nhưng sao làm lại mấy tên lính cao to.
\”Mời mợ hợp tác.\”
\”Không…không, tôi không làm gì sao mấy ông bắt tôi…không \”
Bên nhà ông Thần cũng không khá khẩm là bao, cậu quý tử của ông thì trốn biền biệt cả tháng nay bỏ mặt vợ chồng ông bị người ta tước hết ruộng đất, nhà cửa phải sống chui rúc trong cái chòi nhỏ ở sau ruộng, thiếu ăn thiếu mặc đói khổ vô cùng, hai vợ chồng ông sống trong giàu sang sung sướng lâu nên quen, đến khi nhà thất thế thì không biết mần ra đồng xu cắc bạc nào để sống, chỉ ngồi đó mà than trời trách đất. Đói quá thì đi hái trộm khoai hay sắn gì của người ta luộc lên ăn.
\”Trời ơi là trời…sao tôi khổ vậy nè trời…sanh ra thứ nghiệt chủng.\”
Sau khi lệnh bắt giữ của Thành được quan lớn thông qua, Minh sống như chó như chuột mà trốn chui trốn nhủi đầu này, đầu kia vì sợ bị bắt đến đi ra đường cậu còn không dám ngẩng mặt vì sợ lộ thân phận, Minh là tay chơi khét tiếng một thời nên ở xứ này mặt cậu đa phần ai cũng biết, tên cậu người ít nhiều cũng đã nghe qua.
Minh vì đói quá chịu không nổi mà qua tỉnh khác trốn, cậu xin vào vác lúa cho người ta để kiếm vài đồng bạc lẻ nhưng vì cái tính công tử nên bị đánh như cơm, có khi cậu ngày cậu ăn hai bữa mà bị đánh tới bốn cử, lần nhận được đồng tiền mà chính tay mình làm ra thì liền đi mua một tô mì nhỏ ăn. Cậu hạnh phúc ăn cái tô mì mà chính cậu từng cho chỉ có chó mới ăn.
\”Mẹ mày…thằng chó! Mày trốn nữa đi!\”
Vừa ngồi vào quán chưa được bao lâu thì cậu đã bị lính tây đến bắt, cậu giãy dụa bỏ chạy nhưng không thành còn bị lính nó đánh tới độ chảy máu miệng. Thân thì bầm dập từ chỗ này đến chỗ kia.