\”Minh Sa.\”
Khuyên đang ngồi chơi trên ghế trước nhà thì thấy chị cầm áo khoát đi đâu đó, nàng đưa mắt nhìn theo rồi gọi lớn.
\”Dạ em, chị nghe.\”
\”Chị đi đâu vậy, nay chúa nhật mà.\”
\”Chị đi công chuyện, xíu chị về.\”
Minh Sa vừa nói vừa xoa đầu nàng, nhưng cái xoa này của cô gấp lắm, xoa chưa được ấm đầu nàng thì cô đã lên xe đi mất hút.
\”Đi công chuyện gì đi miết.\”
Khuyên bậm môi nhìn theo chiếc xe đang chạy ra khỏi nhà. Nàng thở dài, người tựa ra sau ghế mắt hướng nhìn lên bầu trời, trời nay xanh biếc, thích hợp để thư giãn.
\”Cô ơi, cô coi mấy đồ này còn dùng không ạ.\”
Hiền trong nhà bước ra, nó cầm trên tay một thùng đồ nhỏ đặt trước Khuyên.
\”Đồ gì vậy?\”
\”Cô hai kêu con soạn ra mới đồ không cần dùng nữa trong tủ đem vứt bớt đi, cô coi thử cái nào còn dùng thì để lại, còn nhiêu con đem ra kho.\”
Khuyên gật đầu, nàng nhìn sơ ngang qua cái thùng đồ, mắt Khuyên bỗng dừng lại ở cái túi nằm dưới đít thùng.
\”Lấy lên cho cô xem, cái túi đó đó.\”
Hiền gật đầu, nó moi lên rồi đưa Khuyên. Nàng mở ra xem rồi hắt cằm.
\”Để này lại, còn nhiêu em vứt đi.\”
…
Rầm! Rầm!
\”Nhẹ tay thôi, đồ của quan lớn đó.\”
Tâm bước tới cạnh con tàu lớn, cậu nhìn đóng hàng trước mắt đang được chất lên tàu rồi nhìn lại cái đồng hồ quả quýt trên tay, cũng gần đến giờ rồi.
\”Sao rồi, kịp không?\”
\”Dạ, sắp xong hết rồi thưa ông.\”
\”Làm lẹ kẻo mưa lớn tàu không ra khơi được.\”
Tâm nói xong thì đưa tay ra hứng từng giọt mưa lâm râm đang rơi lã chã. Ánh mắt cậu buồn não nề, đi lần này không biết đến bao giờ cậu mới về lại cái xứ này nữa.
\”Vậy còn tụi…\”
\”Kệ mẹ tụi nó, đi bắt người trước đã, nhớ là không được động hay làm đau gì người ta. Nhớ, ưu tiên hồ sơ, lấy được rồi thì gỡ neo tàu.\”
\”Dạ.\”
Bóng lưng Tâm đứng đó, cậu đứng dưới mưa, hai tay vịn lấy lan cang tàu, cậu tiếc cái xứ này lắm chứ, nhưng cái cậu tiếc nhất là Thanh Khuyên.
…
\”Hàng hóa ở cảng phải dời lịch lại thưa cô, hàng của tôi không thể nào vì chuyện này mà chịu mưa được.\”
Nam nói rồi lo lắng hướng mắt về phía đoàn tàu ở cảng, hơn hai tấn hàng hóa được phân phối trên từng tàu lớn bé, không chỉ của Tâm không mà còn nhiều người khác, nếu vì chuyện này mà cho tàu chạy thì nguy cơ một số loại dược sẽ ỉu, đồ sắt sẽ bị ướt rồi rỉ sét do nước mưa. Chưa kể, mấy dây thuốc nổ đó có thật sự là không nguy hại đến đồ của cậu hay không nữa, còn chưa đảm bảo được tính an toàn.