\”Gió đưa bụi chuối sau hè, hỏi cô em gái có bồ hay chưa.\”
Minh Sa ừa ngồi sau giếng gội đầu, miệng vừa nghêu ngao làm thơ. Nhìn cô vui lắm, cứ tưởng tượng rồi cười tủm tỉm rồi lại tự mình ngại ngùng, tự mình ngại ngùng xong từ tự mình tưởng tượng tiếp.
\”Bị gì á ta.\”
Ông Lê đi ngang qua nhà sau thì dừng chân lại, hai hàng mài ông như sắp hôn nhau mà nhìn con mình, sao nay con nhỏ này nhìn cứ mát mát không giống ngày thường, từ lúc gặp nó trước nhà là ông đã thấy lạ rồi, có người nào bình thường mà đi cà dựng cà dựng như nó.
\”Nhỏ này khùng trời? Nhớ lúc đẻ đầu nó đâu trúng chỗ nào.\”
\”Chắc tới nay mới trúng.\”
\”Đụ à! Đâu ra vậy mẹ.\”
Bà Thanh cười nhìn ông rồi tay chỉ đến bóng lưng Minh Sa.
\”Ông cũng thấy nay nó tẻn tẻn hả.\”
\”Không, mát mát.\”
…
\”Ê, thằng già.\”
Bà Thanh thấy ông Lê đi vào liền gọi, ông nhìn bà, tay nâng cái kính lên rồi ngồi xuống bàn trà.
\”Ông ơi! Hôm nay ông có thấy con Sa nó vui vui sao hông.\”
Ông Lê gật đầu tay cầm ấm trà trót cho mình một ly.
\”Cũng có. Mà nói vui bà quan tâm làm chi, nào buồn hả tính.\”
\”Biết rồi nhưng…có khi nó có cậu nào rồi không ông?\”
Ông Lê liền ngước mắt nhìn, con nhỏ này tuy mặt mài đẹp thật nhưng tánh men hơn đàn ông, thằng nào mà để ý đến nó chắc cũng đuôi mù sức mẻ, đàn ông con trai xứ này ông biết rõ, thằng nào chả mê một đứa con gái dịu dàng đầm thắm, được cái, Minh Sa không có những thứ đó.
\”Làm gì có, con gái tui tui biết không có chuyện nó đâu! Nói nó lên Sài Gòn giả nam còn thiệt hơn.\”
Bà Thanh có hơi tức mà nhẹ đập bàn nói với ông ấy.
\”Nó cũng là con gái tui vậy sao tui không hiểu tính nó được hả ông, tui nhìn là tui biết nó gặp được người nó ưng bụng.\”
Thấy bà Thanh hơi quạo, ông Lê nhẹ giọng nói tay thì rót cho bà miếng trà mới.
\”Chuyện cưới hỏi là chuyện trăm năm, nó thương ai thì tui gả. Chứ tui không ép, hạnh phúc là của nó chứ không phải của mình. Vậy để tui ngày mai hỏi thử nó coi sao bà bớt giận hén.\”
Bà liếc nhìn ông ấy rồi hài lòng gật đầu nâng chén trà lên nhâm nhi.
\”Ừ, ông tính sao thì tính. Nếu nó có thương thì nghèo giàu ra sao tui cũng gả, miễn là nó hạnh phúc, nhà mình cũng của ăn của để. Đừng lấy thằng phá gia chi tử là được.\”
\”Con với cái, già đầu hết rồi mà mới cưới hỏi được có đứa. Thân già này lo riết mà mệt quá.\”
…
\”Chị để cô, chị đi mần công chuyện của chị đi.\”
\”Nhưng bộ này dơ lắm cô hai.\”
\”Chị cứ kệ cô, chị mần chuyện chị đi.\”
\”Cô hai nay lạ ta?\”
Minh Sa nói rồi giật lấy bộ bà ba từ tay chị Hiền, cô cười tay đẩy Hiền đi vào nhà, Hiền vừa đi chị vừa ngó lại nhìn Sa với vẻ khó hiểu, xưa giờ mấy chuyện nữ công này cô hai nó chịu nhúng tay vào làm bao giờ, đến cây chổi cô còn không muốn đụng nữa là. Ngoài mấy lúc bị phạt ra.