Lương Dược được Thư Hựu Mạn đưa về nhà.
Dọc theo đường đi cô như ngồi trêи đống lửa, nhìn Thư Hựu Mạn muốn nói lại thôi, rồi lại không
biết nói cái gì.
Thư Hựu Mạn trấn an mà nở nụ cười
, \”Có chuyện gì về nhà lại
nói, bên ngoài không tiện lắm.\”
Lương Dược biết bà ấy là đang nghĩ cho cô, cảm
kϊƈɦ mà gật đầu.
Về đến nhà, Thư Hựu Mạn đến trước phòng bếp rót hai chén trà mang ra, thấy Lương Dược câu nệ đứng ở bên cạnh ghế sofa, có chút buồn cười, \”Mau ngồi đi.\”
Bà ấy bưng hai chén trà đến trêи bàn trà, hơi nóng cuồn cuộn khói trắng lơ lửng trêи không trung, thoáng cái phòng khách vắng vẻ trở nên ấm áp, bà ấy ngồi vào trêи ghế sofa, vỗ vỗ vị trí bên cạnh, cười
nhìn Lương Dược: \”Sao cháu lại đột nhiên khách khí thế?\”
\”… Không đâu ạ.\” Lương Dược cười gượng một
tiếng, chậm rãi đi tới ngồi vào bên cạnh bà ấy, sống lưng căng thẳng mà thẳng tắp, thân
thể có hơi cứng ngắc.
Thư Hựu Mạn cười, dùng giọng ung dung đánh vỡ cục diện bế tắc: \”Ba cháu đã đỡ chưa?\”
Quả nhiên bà ấy đều biết…
Lương Dược thở ra một hơi, cũng không giấu diếm, thoải mái nói ra: \”Vẫn tốt ạ, phẫu thuật thành công, chỉ là còn chưa tỉnh.\”
Trả lời xong, cô hỏi: \”Dì ơi, làm sao dì biết ba cháu xảy ra
chuyện?\”
\”Dì nhận được vài cuộc điện thoại đòi nợ, bọn họ nói ba cháu sinh bệnh nằm viện, còn thiếu một khoản nợ.\” Thư Hựu Mạn khẽ thở dài, \”Lúc đầu dì còn tưởng điện thoại quấy rầy, thế nhưng đối phương nói có đầu có đuôi, không những biết tên ba cháu, ngay cả số căn cước công dân của ông ấy cũng biết, tình huống gia đình cũng hoàn toàn biết rõ, hơn nữa gần đây cháu lại kỳ quái như vậy, cho nên dì nghi ngờ là thật, có phải cháu vay nợ trực tuyến tiền chữa bệnh cho ba cháu không?\”
\”Không ạ, là ba cháu mượn tiền, không
phải cháu.\” Lương Dược lắc đầu, giải thích đơn giản chân tướng một chút, sau đó vội vàng hỏi: \”Dì ơi, dì không đưa tiền cho bọn chúng chứ? Nhà cháu đã trả tiền xong cả rồi, bọn chúng chính là lừa gạt!\”
\”Đương nhiên là không.\” Thư Hựu Mạn nâng chung trà lên nhấp một ngụm, cười
nói, \”Dì là người ngốc như vậy sao, đương nhiên là phải xác nhận với cháu trước, chuyện lớn như vậy sao cháu lại không nói với bọn dì, đã thanh toán tiền thuốc men của ba cháu chưa?\”
\”Tìm người khác mượn rồi ạ.\” Lương Dược cúi đầu nói, \”Cháu không
muốn làm phiền mọi người, mọi người đối tốt với cháu như vậy, cháu nào có mặt mũi hỏi mượn tiền mọi người.\”
\”Cháu đó, chính là lòng tự trọng quá mạnh mẽ.\” Thư Hựu Mạn lắc đầu, \”Cháu cũng chưa nói cho Tiểu Trú à?\”
\”Vâng.\”
Thư Hựu Mạn: \”Cho nên cháu không muốn lên đại học, là bởi vì muốn làm việc sớm trả tiền?\”
\”Đúng ạ
.\” Lương Dược vùi đầu được thấp hơn, có hơi xấu hổ.
\”Cháu lừa nó như vậy, có suy nghĩ đến cảm nhận của nó chưa?\” Chân mày Thư Hựu Mạn khẽ cau lại, ánh mắt nhìn cô tràn đầy không tán thành, \”Nó ghét người khác lừa gạt nó bao nhiêu, chắc là cháu cực kỳ hiểu rõ chứ?\”
\”Cháu xin lỗi.\” Lương Dược rũ hàng mi dài che đi tâm tình trong đáy mắt, cô không có bất kỳ giải thích gì, nhỏ giọng xin lỗi, \”Cháu không muốn để anh ấy lo lắng, cháu bảo đảm đây là lần cuối cùng.\”
Thư Hựu Mạn không nói chuyện, không khí trở nên yên tĩnh.
Lương Dược không
dám ngẩng đầu, nhưng có thể cảm
giác được Thư Hựu Mạn thật sự tức giận, hô hấp thay đổi nặng hơn, lồng ngực trùng xuống.
Lương Dược có hơi bất
an, lồng ngực cũng phập phồng không
bình tĩnh, thở mạnh cũng không
dám
Quỷ tha ma bắt cảnh tượng này thật là quen thuộc.