Ngay khi Sở Trú hôn tới, đầu Lương Dược như muốn nổ tung luôn tại chỗ. Da mặt của cô không đủ dày để ngay giữa ban ngày ban mặt, ở nơi công cộng, nơi người khác đang ăn uống thế này hôn bạn trai mình…
Chưa kể là nhà hàng này kinh doanh rất tốt, các bàn bên cạnh đều chật ních người, có học sinh vừa tan học, cũng có người lớn vừa tan làm… đủ kiểu người ở xung quanh bọn họ. Bầu không khí vốn đang rất ồn ào thì bị nụ hôn của Sở Trú làm đông cứng lại.
Mọi người đồng loạt dừng đũa, biểu cảm khác nhau nhìn bọn họ, nhìn hai học sinh mặc đồng phục dưới ánh mắt của bao nhiêu người hôn nhau.
Lương Dược sống cho tới bây giờ cũng chưa bao giờ trải nghiệm cảm giác xấu hổ như vậy, em gái cô còn đang ngồi đối diện, thậm chí cô còn nghe thấy tiếng Lâm Hàn Hi thở dài một hơi, rồi nhỏ giọng mắng một câu lợi hại.
Cũng may Sở Trú không hôn cô lâu, Lương Dược còn chưa kịp đẩy anh ra thì anh đã tách ra rồi.
Lương Dược che miệng nhìn anh chằm chằm.
Giờ phút này Sở Trú giống như một đứa trẻ đang tức giận, sắc mặt tái nhợt u ám, anh giống như đã mất đi lý trí, trở nên bốc đồng cáu kỉnh, hành vi vừa rồi giống như đánh dấu vật thuộc quyền sở hữu của mình.
Lương Dược cau mày vừa định nói gì thì đã bị anh ôm lấy eo, Sở Trú gần như thô lỗ kéo cô ra khỏi ghế, sau đó ôm cô vào lòng, lạnh lùng nói với Chu Quang Lý: \”Tôi không quan tâm trước đây hai người đã nói với nhau những gì, bây giờ cô ấy là của tôi, sau này cũng chỉ là của tôi.\”
Lương Dược: … Thật ấu trĩ.
Cũng may Chu Quang Lý không phải người có suy nghĩ trưởng thành, chỉ số thông minh của cậu ta cũng ngang với Sở Trú lúc này, cậu ta tức giận vô cùng, sắc mặt lúc trắng lúc xanh: \”Cậu làm thế này có nghĩ tới cảm nhận của Dược Dược không?\”
Cậu ta to tiếng quở trách: \”Hai người không hợp chút nào, Dược Dược không phải là đồ dùng cá nhân của cậu, cậu lấy đâu ra cái quyền thay cô ấy quyết định? Nhìn dáng vẻ của cậu tôi càng chắc chắn Dược Dược đã bị cậu đe dọa nên mới hẹn hò với cậu, cô ấy không hề thích cậu tí nào!\”
Cậu ta lại nói với Lương Dược: \”Dược Dược, cậu không cần sợ cậu ta, nơi này nhiều người như vậy, cậu ta không dám làm gì cậu cả. Cậu nói đi, có phải cậu ta ép buộc cậu không, chỉ cần cậu chịu nói ra, tôi lập tức đưa cậu rời khỏi đây, bảo vệ cậu cả đời!\”
Lương Dược: \”…\”
Chuyện kỳ thú năm nào cũng có nhưng năm nay lại đặc biệt nhiều.
Chu Quang Lý không có kỹ năng gì đặc biệt, nhưng lại có một cái miệng rất có kỹ năng, kỹ năng dễ dàng gợi lên cho người khác ý muốn đập chết cậu ta.
Sắc mặt Sở Trú càng lạnh hơn, anh không còn nhẫn nhịn được nữa, vừa buông Lương Dược ra đã muốn xông tới đánh cậu ta một trận, nhưng chưa kịp thì đã bị Lương Dược nắm lấy cánh tay: \”Trở lại ngay, cậu ta dở hơi thì cậu cũng thế à?\”
Sở Trú dừng lại, đôi mắt đen láy nhìn cô, ngoan ngoãn không nhúc nhích.
Lương Dược hít sâu một hơi quay đầu lại nhìn Chu Quang Lý, câu đầu tiên cô nói ra là: \”Cậu bị chậm phát triển trí tuệ à?\”
Chu Quang Lý ngẩn người: \”Hả?\”
\”Cậu thật sự rất kỳ lạ, con mắt nào của cậu nhìn ra tôi vẫn còn thích cậu? Nếu không phải cậu đột nhiên chuyển tới lớp 1, tôi đã sớm quên mất tên cậu rồi!\”
Lương Dược trong lòng chứa đầy lửa giận, miệng đột nhiên bắn như súng máy, cô bị Sở Trú hôn như vậy nói thật là cô có chút tức giận, nhưng cô không muốn nổi giận với Sở Trú bây giờ nên đã nhắm tất cả mũi nhọn vào thủ phạm: \”Cậu tự nhìn vào gương đi, cậu đẹp trai được bao nhiêu, mẹ nó tôi có bị điên mới nhớ mãi không quên cậu, cậu cũng không tự xem xem mình có xứng hay không?\”
Chu Quang Lý đỏ bừng cả mặt: \”Dược Dược…\”