Dược Ngọt – Chương 26 – Đọc Truyện Đam Mỹ Hoàn​
  •  Avatar
  • 32 lượt xem
  • 7 tháng trước

Dược Ngọt - Chương 26

Phòng khách nhà họ Lương.

Mẹ Lương sửng sốt nhìn ghi chép cuộc trò chuyện của Lương Dược và bên A, đó là toàn bộ quá trình Lương Dược đi bán tranh, tất cả đều được in ra từ ảnh chụp màn hình của Lương Dược.

Để chứng minh giá trị của những bức tranh của mình, Lương Dược còn cố ý chọn những hóa đơn nhiều tiền nhất rồi in ra, mà hóa đơn trong tay mẹ Lương đều là người ta tìm cô đặt lịch hẹn vẽ toàn thân hoặc là loại phối cảnh phức tạp, một bức tranh được bán với giá 1500.

Mẹ Lương thấy đóng dấu giao dịch trên tờ giấy in, bà ta không thể tin vào mắt mình. Một bức tranh chẳng ra gì như vậy, thế mà lại có người đưa giá đến 1500 tệ!

Nếu không phải có ghi chép trò chuyện chứng minh bên kia chủ động yêu cầu hẹn vẽ, bà ta sẽ nghi ngờ là Lương Dược đi lừa tiền của người khác.

Bà ta luôn có quan niệm bảo thủ cho rằng chỉ có cần cù chăm chỉ đi làm mới có thể kiếm được tiền, vậy nên phải thi đỗ vào một trường đại học tốt thì mới có tương lai.

Nhưng những thứ ghi trên tờ giấy này đã hoàn toàn làm chấn động giá trị quan của bà ta, nói cách khác, một bức tranh của Lương Dược đã có giá bằng nửa tháng lương của người bình thường sao?

Mẹ Lương biết rõ Lương Dược vẫn luôn vẽ tranh, lúc trước luôn cho rằng cô vô công rồi nghề không biết ăn năn hối lỗi. Nhưng sau khi bà ta thấy nhiều tiền như vậy thì đã bị mê hoặc, bà ta nhớ Lương Dược bắt đầu vẽ từ kỳ nghỉ đông, còn chưa đầy chín tháng mà cô đã kiếm được gần sáu mươi nghìn tệ! Tính ra thu nhập hàng tháng của cô còn cao hơn cả bà ta?

Sao có thể có chuyện này được chứ? Cô mới bao nhiêu tuổi chứ?

Mẹ Lương không thể tin được.

Lương Viễn Quốc cũng nhặt những tờ giấy đó lên nhìn thử, mặc dù ông kinh ngạc nhưng càng nhiều hơn cả là niềm vui mừng và tự hào, thật không ngờ vẽ tranh cũng có thể kiếm được tiền, con gái ông giỏi quá.

Lương Dược cũng chẳng thèm quan tâm bọn họ đang nghĩ gì, lúc này cô chỉ cảm thấy rất thoải mái. Cô liếc mắt nhìn mẹ Lương đang đờ đẫn rồi không nói một lời, xách va li xoay người rời đi.

\”Dược Dược, con đừng kích động!\” Lương Viễn Quốc vội vàng nắm lấy cổ tay cô: \”Con còn chưa trưởng thành, bây giờ có thể đi đâu được chứ? Nghe lời ba, bình tĩnh lại rồi chúng ta nói chuyện đàng hoàng, mẹ con bà ấy…\”

\”Con và bà ấy chẳng có gì để nói cả.\” Lương Dược hất tay ông ra, lạnh lùng nói: \”Ba cảm thấy bây giờ con không đủ bình tĩnh à?\”

Lương Viễn Quốc không nói lên lời, đúng vậy, vẻ mặt Lương Dược từ đầu đến giờ đều rất bình tĩnh, quyết định này của cô không giống như một hành động bốc đồng.

\”Được, mày đi đi!\” Mẹ Lương như vừa tỉnh mộng, bà ta bị chọc điên, căm hận dọa dẫm nói: \”Tao nói cho mày biết, chỉ cần mày dám bước một bước ra khỏi cái nhà này, thì mày đừng bao giờ quay về nữa!\”

Lương Dược dừng lại, sau đó không lưu luyến bước đi về phía trước, chẳng mấy chốc đã bước chân ra khỏi cửa nhà, cô không hề quay đầu lại.

\”Mẹ nó, bà bớt nói mấy câu thì chết à!\” Đến Lương Viễn Quốc bình thường luôn ôn hòa, ít khi chửi thề cũng thay đổi sắc mặt, ông vội vàng đuổi theo: \”Dược Dược, đợi ba với!\”

Mẹ Lương trợn tròn mắt tức giận: \”Lương Viễn Quốc! Ông dám đuổi theo thì ông cũng đừng về nữa!\”

Lương Viễn Quốc mặc kệ bà ta, đuổi theo Lương Dược vừa đi được một đoạn, ông lo lắng nói: \”Dược Dược, con…\”

\”Ba.\” Khuôn mặt Lương Dược không chút cảm xúc, cô ngắt lời ông: \”Nếu ba thật sự quan tâm con thì để con đi đi.\”

\”Muộn như vậy rồi con muốn đi đâu?\”

\”Con sang chỗ Vương Cẩn Cẩn ngủ tạm một đêm, rồi ngày mai đi thuê phòng.\”

Lương Viễn Quốc thấy vẻ mặt kiên định của cô, ông khẽ thở dài: \”Vậy được, ba không cản con nữa, nhưng ít nhất để ba tiễn con một đoạn được không? Khuya vậy rồi, con gái con đứa đi một mình ba không yên tâm.\”

Lương Dược mím môi không nói gì, bước chân cô cũng không dừng lại, thoạt nhìn như đang mặc kệ ông.

Lương Viễn Quốc đi theo Lương Dược xuống lầu, đi dọc theo con phố, cả hai người đều im lặng không nói gì.

Lương Viễn Quốc không biết phải nói gì, Lương Dược thì hoàn toàn không muốn nói chuyện. Một lúc lâu sau, Lương Viễn Quốc hình như không nhịn được nữa mới thận trọng phá vỡ sự im lặng: \”Dược Dược, con và mẹ con…\”

\”Không thể nào.\” Lương Dược nói chắc như đinh đóng cột.

\”… Ba còn chưa nói hết mà.\”

\”Dù sao con cũng không về và cũng không hòa giải, ba muốn nói gì?\”

\”…\” Lương Viễn Quốc: \”Mâu thuẫn giữa con và mẹ con quá sâu, nếu có thể bình tĩnh nói chuyện tử tế với nhau thì tốt rồi.\”

Lương Dược: \”Nể tình mẹ con, con sẽ về nghe lời trăn trối trước lúc lâm chung của bà ấy.\”

\”Miệng quạ đen.\” Lương Viễn Quốc nhỏ giọng mắng một câu rồi lại thở dài: \”Xin lỗi con, gia đình này nợ con quá nhiều, thật ra ba vẫn luôn hối hận vì lúc đó không để con đến Nhất Trung.\”

Giờ nghĩ lại, đó mới là nguyên nhân của tất cả mọi chuyện.

Đang có 0 bình luận
Image

Lời bình luận giới hạn từ 15 đến 500 kí tự.