Dược Ngọt – Chương 18 – Đọc Truyện Đam Mỹ Hoàn​
  •  Avatar
  • 13 lượt xem
  • 7 tháng trước

Dược Ngọt - Chương 18

Đột nhiên một chàng trai với thân hình cao lớn xông vào lớp học, mặc dù đang mặc đồng phục học sinh nhưng nhìn chẳng giống học sinh một chút nào cả, gương mặt góc cạnh của anh ta đầy vẻ dữ tợn, giống như vừa mới đi cướp ngân hàng về vậy, dù sao cũng chẳng giống người tốt.

Anh ta rõ ràng là nhắm vào Lương Văn mà đến, cũng không biết Lương Văn vốn là một cô gái mềm yếu điềm đạm nho nhã như vậy đã đắc tội gì với anh ta.

Cả lớp im phăng phắc, không một ai dám lên tiếng, sợ rằng sẽ rước họa vào thân, lớp trưởng dẫn theo một vài nam sinh lén lút từ cửa sau chuồn ra ngoài tìm giáo viên.

\”Anh có ý gì?\”

Sở Trú nhìn La Mục, mắt nhíu lại, sắc mặt dần trở nên lạnh lùng, gằn từng chữ hỏi: \”Tôi không biết cô ấy là ai là ý gì?\”

\”Cái này không phải đã rõ ràng rồi sao.\” La Mục hất tay của anh ra, cười nhạt một tiếng, anh ta vô cùng khó chịu khi nghe Lương Dược theo đuổi một người con trai, bây giờ lại thấy một tên công tử bột đang ngồi cạnh cô, càng không kiếm chế được cơn tức giận, lập tức muốn nói ra chân tướng: \”Người ngồi bên cạnh cậu vốn không phải…!\”

Anh ta vẫn chưa nói hết lời, một cuốn sách dày đã bay vào mặt của anh ta.

\”Ai…\” La Mục trừng to mắt, vừa mở miệng ra, một quyển sách khác lại ném tới, lần này trực tiếp đập vào chính giữa trán, đập trúng vào đầu của anh ta.

Mọi người sững sờ, chỉ nhìn thấy Lương Dược lạnh lùng ném sách vào người La Mục, cứ cầm một quyển rồi ném một quyển.

Mà người vừa lúc nãy còn oai phong lẫm liệt, nhìn thấy cảnh tượng ném sách của Lương Dược thì đột nhiên liền mất đi vẻ kiêu ngạo, có chút xấu hổ né tránh, bất lực nói: \”Bà cô của tôi ơi, đừng ném nữa, không mỏi tay sao? Tôi sai rồi có được chưa.\”

Tâm trạng của Lương Dược rất tệ, lạnh lùng liếc anh ta, hất cằm lên chỉ vào cửa, ra lệnh: \”Mau cút ra ngoài, đây là trường học! Anh có bị bệnh không mà lại đến đây gây sự?\”

Trong lời nói thì một chút thể diện cũng không giữ lại cho đối phương.

Trên đời này cũng chỉ có cô là người duy nhất dám nói chuyện với anh ta như thế, La Mục chịu đựng: \”Vậy em…\”

\”Tôi sẽ ra theo sau.\” Lương Dược bực mình xua tay.

Thế là, mọi người đều kinh ngạc nhìn chàng trai đi ra không nói lời nào, bị Lương Dược mắng tới mức ngoan ngoãn tuân theo, không một lời oán trách.

Mọi người đều choáng váng.

Lương Văn cũng thật là giỏi, lại có thể chế phục được kiểu người này!

Lương Dược không rảnh rỗi quan tâm người khác nghĩ như thế nào, phiền não nhíu mày, vỗ vai Sở Trú: \”Bạn cùng bàn, nhường chỗ chút, tôi ra ngoài một lát.\”

\”…\”

Sở Trú nhìn cô với vẻ mặt vô cảm, môi mím chặt, hai mắt đen như mực, không cử động dù chỉ một chút.

\”Tôi chỉ là ra ngoài một chút, rất nhanh sẽ quay lại, cậu không cần nhìn tôi như thế.\” Lương Dược nhạy cảm nhận ra anh đang giận dỗi, nhưng hiện tại không có thời gian để tra cứu nguyên nhân, nhẫn nại dỗ dành: \”Trú trú, xin cậu đó, làm ơn đứng dậy có được không?\”

Trú Trú không động đậy.

Trú Trú không chỉ không động đậy, mà còn cố ý ngã người, đặt lưng xuống chiếc bàn phía sau, chặn hoàn toàn lối đi của cô.

\”…\” Lương Dược: \”Cậu là cố ý đối đầu với tôi đúng không?\”

\”Bây giờ đang trong tiết học, học sinh không thể tự ý ra khỏi lớp. Cậu quên rằng tôi là ủy viên kỷ luật rồi sao?\”

Chết tiệt, cái gì mà ủy viên kỷ luật chứ!

Tại sao trước giờ chưa từng thấy cậu quản kỷ luật?

Lương Dược không nhẫn nại được nữa, khom lưng xuống, ghé sát tai anh và uy hiếp: \”Cậu mà còn không tránh đường nữa, thì tôi sẽ hôn cậu như lần trước đấy!\”

Dường như cảm thấy vẫn chưa đủ hung dữ, cô liền nói một cách tàn bạo hơn: \”Trước mặt của tất cả mọi người trong lớp, hôn lên môi của cậu!\”

Ngược lại với dự đoán của cô, Sở Trú không chỉ không né tránh một cách căm ghét, mà sau khi ngây người ra một hồi, anh nhìn cô bình tĩnh nói: \”Nào, tới đây.\”

Đang có 0 bình luận
Image

Lời bình luận giới hạn từ 15 đến 500 kí tự.