Dược Ngọt – Chương 16 – Đọc Truyện Đam Mỹ Hoàn​
  •  Avatar
  • 17 lượt xem
  • 7 tháng trước

Dược Ngọt - Chương 16

Lương Dược thấy Sở Trú còn muốn ló đầu vào trong nhìn thử, cô không kịp suy nghĩ, một chân đã giẫm lên mặt đất kia lập tức thu về, đồng thời đóng mạnh cửa xe, lấy thân chặn cửa sổ, ngăn tầm mắt của anh lại.

Cô giả vờ bình tĩnh nói: \”Đó là em họ tôi, ba mẹ em ấy đi công tác, mấy ngày nay đều sống trong nhà tôi.\”

Sở Trú khẽ nhíu mày: \”Giọng nói của em gái cậu rất giống với cậu.\”

Lúc vừa mới nghe thấy, anh thiếu chút nữa đã cho rằng chính cô đang nói chuyện.

\”Vậy sao? Chắc là ảo giác của cậu thôi.\” Lương Dược cười gượng hai tiếng: \”Chúng tôi không giống nhau chút nào.\”

Sở Trú nhìn cô: \”Cậu đang lo lắng cái gì?\”

Lương Dược chớp chớp mắt: \”Tôi đâu có lo lắng? Tôi vẫn luôn như thế này mà.\”

Dưới ánh mắt không chút cảm xúc gì của anh, giọng nói của cô dần dần nhỏ xuống, nghe có hơi đáng thương: \”Được rồi, tôi thừa nhận, tôi chỉ không muốn để cho cậu gặp em ấy, em họ tôi trông rất đẹp, từ nhỏ đến lớn miễn là tôi thích ai, người đó sẽ đều yêu em ấy ngay từ cái nhìn đầu tiên, cậu nói tôi có thể không lo lắng sao? Bây giờ cậu chính là người trong lòng của tôi, nên tôi tuyệt đối không thể để hồn của cậu bị cô gái khác câu đi mất!\”

\”Thật không?\” Sở Trú bình tĩnh nhướn mày, biểu cảm không có biến chuyển gì, cũng không biết là tin hay không tin.

\”Nếu không thì sao, tôi đâu cần phải lừa gạt cậu?\” Lương Dược biết anh không có hứng thú với con gái, cũng không thích xen vào việc của người khác, cho nên mới bịa ra lý do này.

Cô thấy sắc mặt Sở Trú không có gì khác thường, trong lòng dần nhẹ nhõm: \”Được rồi, tôi muốn đi về, ngày mai gặp lại.\”

Tay cô chạm vào tay nắm cửa, định dùng tốc độ nhanh nhất để xuống xe, sau đó đưa Lương Văn rời khỏi hiện trường.

Nhưng mà bàn tay của cô vừa mới sờ đến, tay Sở Trú cũng vươn tới.

Các ngón tay của anh có những đốt ngón tay rõ ràng, mu bàn tay có những đường gân xanh nổi lên, trông có vẻ thon gầy nhưng vẫn rất mạnh mẽ.

Lòng bàn tay người con trai có chút lạnh lẽo, vững vàng bao phủ tay cô.

Lương Dược như đánh trống trong lồng ngực, bình tĩnh hỏi: \”Cậu muốn làm gì?\”

\”Có chút tò mò.\” Giọng nói hơi trầm của Sở Trú vang lên bên tai cô, chầm chậm chầm chậm, vừa từ tính lại dễ nghe: \”Em họ cậu xinh đẹp đến mức nào mà lại có thể dọa cậu thành như vậy.\”

Anh nắm lấy tay cô không cho phép từ chối, rồi cùng nhau mở cửa xe.

Đầu Lương Dược lúc ấy trống rỗng, cửa xe chỉ mở được một nửa, cô lập tức thấy Lương Văn còn ngây ngốc đứng ở đó, giống như một chị gái ngốc nghếch.

Đương nhiên, Sở Trú cũng chú ý tới Lương Văn, dáng dấp thanh tú mảnh mai, đôi mắt anh hơi híp lại, vừa muốn nhìn cho rõ thì cổ áo đột nhiên bị kéo xuống, đầu cũng cúi xuống theo, Sở Trú còn chưa kịp phản ứng thì một mùi hương ập đến, một bên má truyền đến cảm giác ẩm ướt.

Đôi môi trơn mềm.

Lương Dược hôn lên má anh.

Đồng tử Sở Trú hơi co lại, lần này đến lượt đầu anh trở nên trống rỗng.

Mùi hương hoa hồng nồng nàn của cô phảng phất quanh anh.

\”Đây là nụ hôn tạm biệt.\” Lương Dược nhìn chàng trai đang cứng đờ, nhếch khóe môi, muốn đấu với tôi sao, cậu vẫn còn non lắm, cô nhanh chóng xuống xe và đóng sầm cửa xe: \”Hôm nay tôi đã chơi rất vui vẻ, cảm ơn nha, về nhà nhớ chú ý an toàn, tạm biệt!\”

Nói xong, cô bước nhanh về phía Lương Văn, nắm lấy phía sau cổ áo cô ấy kéo đi.

\”Á! Đau, đau, chị làm gì vậy?\”

\”Còn nhìn gì nữa, mau vào đây với chị, em ăn no không có việc gì làm sao? Lại còn tẩy trang!\”

\”Mẹ nhờ em xuống đổ rác, em về nhà thì còn cần trang điểm làm gì, khó chịu muốn chết.\”

Tài xế không ngờ con gái bây giờ lại buông thả đến như vậy, ông ấy sửng sốt quay đầu nhìn Sở Trú: \”Cậu chủ, cậu không sao chứ?\”

Sở Trú lấy tay chạm vào vùng mặt nơi vừa mới bị hôn, rất lâu sau mới có thể hoàn hồn.

\”Cậu chủ?\” Tài xế lo lắng gọi lại một tiếng, thầm nghĩ Sở Trú chán ghét con gái như vậy, không phải là bị hôn đến phát bệnh đấy chứ?

\”…Không sao.\” Sở Trú tỉnh táo lại, biểu hiện rất bình tĩnh, anh kéo cửa sổ xe xuống nhìn về phía đối diện, Lương Dược quả nhiên đã đi rồi, anh trầm mặc rồi thu ánh mắt, lại kéo cửa sổ lên.

\”Chúng ta về thôi.\”

\”Vâng.\” Tài xế khởi động xe, xoay vô lăng quay đầu xe, giữa đường không nhịn được mà cứ nhìn trộm Sở Trú qua kính chiếu hậu, cuối cùng thật sự nhịn không được mà nói: \”Cậu chủ, sao cậu không mở cửa sổ xe để gió lùa cho thoáng hơn?\”

Đang có 0 bình luận
Image

Lời bình luận giới hạn từ 15 đến 500 kí tự.