Dũ Toát _Trì Tiêu Dã_ – chương 34: đợt huấn luyện – Đọc Truyện Đam Mỹ Hoàn​
  •  Avatar
  • 39 lượt xem
  • 9 tháng trước

Dũ Toát _Trì Tiêu Dã_ - chương 34: đợt huấn luyện

Chẳng trách Hoắc Nguyệt Tầm lại hỏi câu hỏi này. Ngay cả Kỷ Chước, người trong cuộc, cũng nhận ra mình hiện giờ căng thẳng đến mức nào. Gương mặt e rằng đã viết rõ hai chữ \”chột dạ\”.

Giấu Hoắc Nguyệt Tầm chuyện gì ư?

Cậu đã giấu nhất nhiều chuyện luôn rồi!!

Từ chuyện có những suy nghĩ không đứng đắn về Hoắc Nguyệt Tầm, đến chuyện mộng xuân, rồi cả chuyện sáng nay… Nếu đây là lời tự thú ở đồn cảnh sát, tội danh của Kỷ Chước có thể liệt kê thành một danh sách dài. Cậu định nói gì đó nhưng chạm phải ánh mắt dường như có thể nhìn thấu lòng người của Hoắc Nguyệt Tầm, cậu cảm thấy mình như bị đưa lên hỏa thiêu, ngọn lửa bỏng rát không ngừng thiêu đốt lục phủ ngũ tạng, khiến cậu khô cả miệng lưỡi, mồ hôi ướt đẫm. Kỷ Chước muốn nói dối, nhưng lại biết việc đó là vô ích.

Giấu không nổi nữa rồi!

\”Xin lỗi, nhưng tớ có chuyện muốn thú nhận với cậu, thiệt ra thì…\”

Lời nói khó khăn chưa kịp thốt ra, Hoắc Nguyệt Tầm bỗng bật cười.

\”…Thiệt ra, đợt huấn luyện lần này, không cần đến một tuần đâu, đúng không?\”

Lời muốn nói bị cắt ngang, Kỷ Chước ngớ ra.

\”…Hả?\”

\”Chứ còn gì nữa. Nếu không, tại sao cậu lại không muốn lấy đồ, cũng không để tớ giúp cậu thu dọn hành lý?\”

Hoắc Nguyệt Tầm thở dài, giả vờ buồn bã.

\”Tớ còn quyến luyến đến mức muốn đi cùng cậu, vậy mà cậu lại không muốn ở cạnh tớ. Chước, tớ buồn lắm đó.\”

\”Không phải! Tớ đâu có lừa cậu! Khóa huấn luyện lần này thực sự cần bảy ngày mà.\”

Kỷ Chước có chút tự tin hơn, giọng cao lên đôi chút.

\”Tớ không phải không muốn ở cạnh cậu, thật đấy.\”

Hoắc Nguyệt Tầm chớp mắt, gương mặt vẫn đầy vẻ uất ức.

\”Thiệt không?\”

Kỷ Chước gật đầu thật mạnh.

\”Thiệt mà.\”

\”Vậy trong bảy ngày đó, tớ có thể đến thăm cậu không?\”

Kỷ Chước thật sự không biết. Mặc dù là huấn luyện kín, nhưng giáo sư Tô đến giờ vẫn chưa nói về một số quy tắc cần lưu ý, chỉ nhấn mạnh rằng khóa học này rất bổ ích cho sinh viên, bảo cậu nhất định phải tham gia. Dù sao cũng chỉ bảy ngày, chắc ban tổ chức không nghĩ rằng có người chịu không nổi sự chia xa ngắn ngủi này.

\”Chước, Chước, Chước à…\”

Thấy Kỷ Chước không trả lời, Hoắc Nguyệt Tầm kiên trì truy hỏi như đang làm nũng.

\”Được không? Tớ có thể đến tìm cậu không?\”

Đối mặt với sự nũng nịu này, Kỷ Chước lập tức đầu hàng.

\”Được mà.\”

\”Nếu họ không cho cậu vào, thì tớ sẽ ra ngoài gặp cậu.\”

Hoắc Nguyệt Tầm cong mắt cười, nhận được câu trả lời vừa ý, hắn trông rất vui vẻ, ngay lập tức tiếp tục thu dọn đồ đạc mà Kỷ Chước có thể cần dùng. Tiếng sấm đáng lẽ nên vang rền trên bầu trời nay lại hóa thành những cơn mưa rơi nhẹ, đáp xuống chẳng chút ồn ào. Kỷ Chước thở phào, nhưng sự bất an trong lòng vẫn không hề vơi đi. Đến ngày xuất phát, tụ tập tại điểm hẹn chờ xe buýt. Giữa đám đông sinh viên tự kéo hành lý của mình, Kỷ Chước trông có phần đặc biệt. Bên cạnh cậu là một thiếu gia cao ráo. Người này không chỉ che ô cho Kỷ Chước, mà còn xách vali giúp cậu, còn ân cần dặn dò hệt như phụ huynh lo lắng khi con cái rời nhà.

Đang có 0 bình luận
Image

Lời bình luận giới hạn từ 15 đến 500 kí tự.