Bầu trời tối đen, trong hoàng cung đèn đuốc lại sáng trưng, các cung nữ tay bưng khay đĩa qua lại, các đại thần tốp năm tốp ba tụ cùng một chỗ nghị luận.
“Hoàng Thượng lúc lâm triều nói đêm nay An Dật vương sẽ tới là thật sao? Các ngươi ai biết Anh Dật vương này là ai không?”
“Không biết. . . . . .”
“Chưa thấy qua! . . . . . .”
“Ta cũng chưa thấy qua, bất quá ta nghe Nhị ca của đường muội phu của tam biểu đệ của đại cô gia của ta nói qua. . . . . . Hắn nói a. . . . . .”
“Hoàng Thượng giá lâm!”
Tất cả nghị luận nhất thời đình chỉ, văn võ bá quan đều bước khỏi hàng quỳ sang hai bên.
“Ngô hoàng vạn tuế vạn tuế vạn vạn tuế!”
Dạ Hạo Thiên đi trước, phía sau là Dạ Hối vẻ mặt lạnh đạm cùng Diệp Nhiên như cũ một thân bạch sam, chậm rãi lướt qua đám người đang quỳ.
Dạ Hạo Thiên một đường tiêu sái đi đến vị trí cao nhất trung gian ngồi xuống, chỉ Diệp Nhiên sao vị trí đầu tiên bên phải.
“Ngồi đi Nhiên nhi.”
Diệp Nhiên cười khẽ, cũng không đa lễ, chậm rãi đến một bàn bày đầy mĩ tữu giai hào (rượu ngon thức ăn ngon) ngồi xuống.
Dạ Hối cũng ngồi vào vị trí thứ hai cạnh Diệp Nhiên.
Bách quan đang quỳ đều cuối đầu, nhưng trong lòng lại đoán”Nhiên nhi” mà bệ hạ nói là người nào, lại nghe đến người trên thượng vị trầm thấp cười.
“Hôm nay trẫm nói muốn dẫn An Dật vương đến cho các khanh gia nhận thức, quân vô hí ngôn, các khanh gia có thể hảo hảo nhìn rõ, nếu về sau vị đại nhân nào”Không cẩn thận”Đắc tội vị An Dật vương này, chỉ sợ đến lúc đó trẫm cũng cứu không được kẻ đó a! Bình thân đi!”
“Tạ vạn tuế!”
Mọi người vốn đã tò mò giờ lại nghe hoàng thượng nói thế, trong lòng đều đối vị An Dật vương chưa từng gặp mặt ngày thêm phần cung kính cẩn thận
Vừa ngồi vừa đánh giá vị An Dật vương trong truyền thuyết kia
Chỉ thấy một thiếu niên mười lăm mười sáu tuổi, tươi cười ôn hòa, cử chỉ tao nhã, một thân bạch y lúc này trong cảnh đầy hoa lệ như bây giờ phiêu dật tao nhã, vẻ mặt ôn hòa cười nhẹ, ngẫu nhiên cũng nhìn lại mọi người, khẽ gật đầu tỏ ý, không giận cũng trách, lại không kiêu không ngạo, khiêm tốn hữu lễ.
Mọi người trong lòng đều tán thưởng, hảo một An Dật vương khiêm khiêm như ngọc.
“Tốt lắm, các khanh đều xem xong rồi, xem xong thì tuyên sứ giả U quốc vào điện thôi!”
Bọn họ nhìn người ta chằm chằm không chuyển mắt, chẳng phải thất lễ? Nghĩ đến lời vừa rồi của thượng vị giả nọ, đôi mắt lo lắng liếc nhìn, chỉ thấy đối phương không chút tức giận, vẫn là vẻ mặt cười nhẹ, trong lòng thư thái vạn phần, xem ra An Dật vương này tính tình vô cùng tốt .
Diệp Nhiên tuy cười ôn hòa, nhưng trong lòng lại hơn vài phần bất đắc dĩ.
Y quả nhiên không thích hợp với mấy hoàn cảnh này a?