“Cung chủ, dược của Thiếu chủ đã nấu xong! Cung chủ cùng Thiếu chủ mấy ngày nay vẫn chưa hảo hảo ăn cái gì, ta bảo phòng bếp nấu một ít cháo vậy.”
Tiêu Tuấn bưng một cái khay tiến vào, hướng Diệp Minh Hàn nhẹ giọng nói.
“Ân, buông đi!”
Diệp Minh Hàn nữa nằm trên giường, nhìn Diệp Nhiên trong lòng mình, đầu cũng không nâng lên.
“Thiệu Hoa nói Thiếu chủ đã không còn đáng ngại, Cung chủ mấy ngày luôn chiếu cố Thiếu chủ vẫn chưa hảo hảo nghỉ ngơi, để thuộc hạ thay ngươi chiếu cố Thiếu chủ, Cung chủ nghỉ ngơi một chút đi!\”
Thấy mặt Diệp Minh Hàn có chút tiều tụy, Tiêu Tuấn lo lắng nói.
“Không cần, lui ra đi!”
Diệp Minh Hàn ngẩng đầu khẽ chạm vào trán Diệp Nhiên, không còn nóng như trước nữa, mới yên tâm hơn một chút.
“Cung chủ. . . . . .\”
Tiêu Tuấn còn muốn khuyên bảo hai câu, lại bị Diệp Minh Hàn ngăn trở.
“Đi xuống.”
“. . . . . . Vâng . . . . .”
Bất đắc dĩ nhìn thoáng hai người trên giường, Tiêu Tuấn đóng cửa lui xuống.
“Ân, phụ thân. . . . . .”
Diệp Minh Hàn vừa chuẩn bị đứng dậy, người trong lòng liền mơ mơ màng màng mở mắt nhìn hắn.
“Ta ở, Nhiên nhi nên uống dược.”
Quả nhiên vẫn là như vậy a!
Diệp Nhiên bệnh vẫn chưa hết, hơn nữa mấy ngày nay bệnh lại nặng hơn, y vẫn cố gượng, đến lúc cùng Diệp Minh Hàn giải tỏa khúc mắc, tinh thần thả lỏng, lại bắt đầu sốt cao.
Hai ngày hai đêm, mắt Diệp Minh Hàn chưa một lần nhắm lại cứ vậy thủ y.
Nhưng người đáng lẽ nóng đến mức mơ mơ màng màng, vậy mà chỉ cần Diệp Minh Hàn vừa định đứng dậy, liền lập tức nửa tỉnh nửa mê nhìn hắn, trong mắt đầy hoảng khủng bất an.
Nhiên nhi, ta thế nhưng không thể mang đến cảm giác an toàn cho ngươi sao?
Diệp Minh Hàn ôm người trong lòng dậy, duỗi tay ra, chén thuốc tên bàn liền bay vào tay hắn.
“Nhiên nhi uống dược đi.”
Đưa chén thuốc ấm áp đến bên môi Diệp Nhiên, dược vừa vào miệng, làn mi thanh tú liền khẽ chau lại, Diệp Nhiên cũng hoàn toàn tỉnh táo.
Chịu đựng cảm giác buồn nôn, uống hết dược, vừa ngẩng đầu, ngón tay lành lạnh đã vươn lại, đút một khối mai hoa cao vào miệng Diệp Nhiên, nhân tiện lau đi dược thủy lưu lại bên môi y.
Nhìn Diệp Minh Hàn thần sắc tiều tụy, hốc mắt Diệp Nhiên hơi nóng lên.
“Nhiên nhi bệnh đã làm liên lụy phụ thân. . . . . .”
Ngón tay ấm áp lướt dọc theo má, trong mắt Diệp Nhiên hơn vài phần xin lỗi.
“Vô phương, về sau ta sẽ chiếu cố Nhiên nhi thật tốt, Nhiên nhi đói không?”
Diệp Minh Hàn vừa kéo tay Diệp Nhiên đặt vào tay mình, vừa dịch lại góc chăn cho y.
“Nhiên nhi không. . . . . . hơi đói.”