Harry cứ nghĩ, mình mới làm nổ vạc thôi mà, ai dè bị phạt nặng dữ vậy. Từ lúc này đến bữa tối còn tận 8 tiếng nữa. 8 TIẾNG nữa thì có mà 1 cực hình. Đã thế còn nghỉ 3 tiết học nữa chứ.
Harry thở dài, đưa bánh mì kẹp cho Draco.
\”Ăn đi, khỏe lại để tao còn đi học.\”
\”Không ăn.\”
\”Mày có ăn không?\”
\”Không.\”
\”Không thì nhịn.\”
Harry nói là làm. Cậu để bánh mì kẹp của Draco xuống đĩa, lấy bánh của mình lên ăn, mặc kệ cho cái ánh mắt xám tro ấy nhìn vào cái bánh mà thèm thuồng.
Một lúc sau, Harry sực nhớ ra câu nói của bà Pomfrey :\”Nếu trò Malfoy mà còn bị nặng thêm thì ta sẽ méc thầy Snape để thầy có biện pháp.\” Cậu đành cay đắng cất liêm sỉ vào túi áo, quay ra hỏi lại Draco:
\”Thế bây giờ có ăn không?\”
\”Đã bảo không, đồ Đầu Bô ngu ngốc! Nói bao nhiều lần rồi mà…\”
Không để Vương tử nói hết câu, Harry chen ngang:
\”Ủa rồi không biết ai vừa dán mắt vào cái bánh mì này một cách thèm thuồng vậy ta?\”
\”Lúc nãy khác, bây giờ khác.\”
Hắn phụng phịu quay lưng về phía Harry.
\”Thế bây giờ mày muốn như thế nào? Mày 13 tuổi rồi đó, chả lẽ lại đút cho mày ăn như một em bé à?\”
\”Ờ, đúng ý tao.\”
\”Hả????\” Đầu Harry đầy dấu chấm hỏi.
\”Đút cho tao ăn. Mày không thấy người tao mệt nhừ ra à Đầu Thẹo đần thối?\”
Diễn tả tâm trạng Harry bây giờ thật là khó. Vì nó đan xen giữa bất lực, tức giận, buồn bã và…có chút vui??? WTF???
\”Mày ngồi dậy coi. Tao không muốn mày lại mang một bệnh nữa chỉ vì ăn cũng sặc đâu.\”
\”Đỡ tao dậy.\”
\”Tự túc là hạnh phúc, Chồn sương à. Phong cách quý tộc của mày bay màu rồi à?\”
\”Thế thôi.\”
Harry lại phải méo miệng đỡ tên khốn ranh ma mắt xám dậy.
\”N..nè, ăn đi.\” Harry khóc không ra nước mắt.
Tuy thiếu gia Malfoy đói, nhưng hắn vẫn ăn một cách từ tốn. Harry phải công nhận rằng, lúc hắn ăn vẫn toát nên vẻ đẹp thanh lịch, lạnh lùng một cách khiến cho người khác xiêu lòng. *Hả, mình vừa nghĩ gì cơ????*
Harry sực tỉnh khỏi cơn mê, tự tát vào mặt mình một cái cho tỉnh hẳn.
\”Mày bị động kinh à, sao tự nhiên tát vào mặt mình như một đứa bị tâm thần vậy?\” Mắt xám khịa mắt xanh. Nhưng trong lời hắn nói, hình như có chút xót thương.
\”Kh…không có gì. Ăn nhanh lên rồi nghỉ ngơi đi.\”
Hôm nay là tiết trời mùa đông. Tuy bà Pomfrey đã đóng kín hết tất cả các cửa sổ, nhưng những bệnh nhân bên trong vẫn không tránh khỏi cái rét lạnh cắt da cắt thịt. Gió ở ngoài rít qua khe cửa, khiến ai cũng run cầm cập.