[Doogem] Dystopian (Abo) – Chap 31 – Đọc Truyện Đam Mỹ Hoàn​
  •  Avatar
  • 23 lượt xem
  • 8 tháng trước

[Doogem] Dystopian (Abo) - Chap 31

Từ lúc bị đình chỉ chức vụ, Hải Đăng không được phép rời khỏi khu nhà riêng. Hắn không còn quyền ra mệnh lệnh, không còn quyền truy cập hệ thống thông tin quân sự, cũng không còn lính bảo vệ trước cửa.

Tất cả những gì hắn còn là bàn tay trống rỗng, và trái tim vẫn đang đau nhói.

Đêm đầu tiên không có Hoàng Hùng, căn phòng im ắng đến lạ lùng. Chiếc ly sữa ấm cậu thường uống vẫn còn nguyên trên bàn. Chăn gối vẫn còn nếp gấp nơi cậu nằm. Mùi quả mọng trong mưa vẫn vương vất đâu đó. Nhưng người thì không còn.

Hắn ngồi xuống cạnh giường. Bàn tay lặng lẽ siết chặt nhẫn cưới trên ngón tay.

\”Em bảo rồi mà…\” giọng hắn khàn khàn, gần như lẩm bẩm. \”…nếu anh khiến em khóc thêm một lần nữa, em sẽ bỏ đi.\”

Hắn khẽ nghiêng đầu, ánh mắt sắc như dao. Nhưng lần này, hắn không định xin lỗi.

Lần này hắn sẽ cướp lại em.

Ngày hôm sau, hắn lặng lẽ gọi một người đến phòng qua đường hầm bí mật Đăng Dương.

Cánh cửa bật mở, Đăng Dương vừa bước vào liền cười khẩy \”Cuối cùng cũng chịu nhờ đến tao?\”

Hải Đăng không nói đùa, cũng không nói nhiều. Hắn trải ra một tấm bản đồ bán quân sự, đánh dấu tất cả những vị trí giam giữ khả nghi trong căn cứ.

\”Em ấy đang ở khu biệt lập phía Đông, tòa B3 tao cần bản thiết kế, đội tuần tra, mật mã cửa, và… bất cứ thứ gì có thể giúp tao đưa em ấy ra ngoài.\”

Đăng Dương nhướng mày, im lặng nhìn hắn một lúc lâu.

\”Tao giúp mày không phải vì mày là Tổng chỉ huy\” hắn ta nói. \”Tao giúp… vì con mèo nhỏ đó của mày xứng đáng được yêu tử tế hơn thằng Mike.\”

Hải Đăng khẽ gật đầu. Ánh mắt hắn chưa bao giờ kiên định đến thế.

\”Còn quân đội thì sao?\” Dương hỏi. \”Mày có thể cứu người, nhưng mất quyền lực thì chỉ là cá nằm trên thớt.\”

\”Quyền lực có thể giành lại. Nhưng nếu để em ấy một ngày nữa trong tay Mike… có lẽ em ấy sẽ không bao giờ còn là chính mình nữa.\”

Đêm hôm đó, Đăng Dương lén trao cho hắn một bản mật mã truy cập, một bộ quân phục cũ không gắn phù hiệu, và một cái băng tay nhỏ biểu tượng của đội đặc nhiệm Bóng Tối, nơi Hải Đăng từng huấn luyện thuần thục từ thời trẻ.

\”Lần cuối mày mặc thứ này… là khi mày chưa là ai cả\” Đăng Dương nói, đưa tay vỗ vai hắn. \”Giờ thì trở lại như thuở đầu đi. Không phải Tổng chỉ huy, không phải con của ông ta. Mày chỉ là một Alpha đi cứu bạn đời của mình.\”

Hải Đăng nhìn xuống băng tay đen. Trong mắt hắn, ngọn lửa bừng lên dữ dội.

Không có cửa sổ.

Cũng không có đồng hồ.

Hoàng Hùng đã không còn biết chính xác thời gian trôi qua bao lâu từ khi cậu bị đưa vào đây. Một ngày? Hai ngày? Hay là năm ngày rồi? Mọi thứ trộn lẫn vào nhau thành một vệt tối tăm, dài lê thê như hầm sâu trong ký ức.

Đang có 0 bình luận
Image

Lời bình luận giới hạn từ 15 đến 500 kí tự.