[Doogem] Dystopian (Abo) – Chap 22 – Đọc Truyện Đam Mỹ Hoàn​
  •  Avatar
  • 15 lượt xem
  • 8 tháng trước

[Doogem] Dystopian (Abo) - Chap 22

\”Hộc… hộc…\”

Tiếng thở dồn dập vang lên trong đêm tối. Hoàng Hùng và Kiều vừa chạy thục mạng, từ lúc chui ra khỏi bức tường căn cứ đến lúc vượt qua khu đồi cỏ dại, chẳng phút nào dám chậm chân.
Rạng sáng, cả hai mới dừng lại ở bìa rừng, cùng tựa lưng vào một gốc cây, mồ hôi đẫm trên trán.

\”Chúng ta thành công thật rồi…\” Kiều khẽ nói, hơi thở vẫn chưa đều.
Hoàng Hùng gật đầu, lòng nặng trịch một cảm giác lẫn lộn. Đêm qua, cậu còn nằm trong vòng tay ấm áp, tựa vào lồng ngực Hải Đăng. Giờ đây, cậu lại đang chạy trốn khỏi hắn.

Cậu siết chặt nắm tay, nhớ đến cú \”vượt rào\” đầy mạo hiểm vừa rồi. Chờ đến canh ba, Kiều ném đồ đánh lạc hướng lính gác, Hoàng Hùng men theo ống thoát nước, cả hai phối hợp nhịp nhàng. Dù gặp một trục trặc nhỏ với camera xoay góc bất ngờ, họ vẫn may mắn cắt qua lưới thép mà không gây báo động nghiêm trọng.

\”Đi tiếp không?\” Kiều quay sang, quẹt giọt mồ hôi trên trán. \”Cậu ổn chứ?\”
Hoàng Hùng khẽ gật. Cả hai lại đứng dậy, cắn răng chạy xuyên qua bãi đất hoang. Họ chỉ dám thở phào khi trời hửng sáng, đặt chân đến khu vực xa căn cứ đủ để tin rằng đội truy đuổi sẽ khó tìm.

Họ lang thang trong vùng đồi cằn, cuối cùng bắt gặp một ngôi nhà hoang nhỏ. Tuy cũ nát, mái ngói sụp một góc, nhưng vẫn có thể che gió che mưa. Vừa vào bên trong, Kiều và Hoàng Hùng buông người xuống nền đất, mệt rã rời.

Ngồi tựa lưng vào tường, Hoàng Hùng nhìn khung cảnh vắng lặng trước mặt. Không còn âm thanh ra lệnh, không còn ánh đèn gác rọi khắp nơi… Cậu nên thấy thoải mái chứ? Nhưng tim cậu như bị bóp nghẹt, khẽ nhói lên.

Đêm qua, cậu vừa ở trên giường với Hải Đăng. Ân ái mặn nồng, hắn ôm cậu thật chặt, môi lưỡi quấn quýt đến độ cậu không còn phân biệt đâu là hơi thở của mình, đâu là của hắn. Cậu rên rỉ dưới thân hắn, cậu cắn môi, gục đầu lên bờ vai rắn chắc, tham lam muốn ghi nhớ từng khoảnh khắc, vì… cậu cho rằng đây sẽ là lần cuối.

Cậu đã dốc hết tâm can để hiến dâng cho hắn, vừa cuồng nhiệt, vừa đau khổ. Cậu tự nhủ: \”Mai mình sẽ đi. Sẽ không còn được nằm trong vòng tay này nữa.\” Ý nghĩ ấy khiến cậu càng cuồng loạn, muốn khắc sâu hình ảnh của hắn bằng mọi giác quan. Cái hôn cuối cùng, cậu rưng rưng nước mắt, nhưng hắn không thấy, vì đôi mắt hắn còn cuồng đắm trong men say giữa hai thân thể.

\”Cậu ổn không?\” Giọng Kiều vang lên, kéo Hoàng Hùng ra khỏi mớ ký ức day dứt.

Hoàng Hùng khẽ gật, cắn môi để kìm nén cảm xúc. Cậu nhắm mắt, hồi tưởng lại đôi tay ấm áp của Hải Đăng, nụ cười hơi ngạo nghễ, giọng khàn khàn trầm ấm gọi tên cậu. Từ nay, tất cả sẽ chỉ còn là quá khứ.

Từ giờ, Hoàng Hùng không còn bảo hộ của Hải Đăng, không còn bờ vai vững chãi để tựa đầu. Cậu cũng không biết, người ở lại rồi sẽ tổn thương đến nhường nào.

Cả hai omega nhỏ bé, tiếp tục tiến sâu vào cánh rừng. Tán lá um tùm, ánh nắng hiếm hoi xuyên qua những kẽ lá rậm rạp, khung cảnh hoang sơ đầy hiểm nguy rình rập. Vừa đi, Kiều vừa nhìn quanh, trán rịn mồ hôi. Hoàng Hùng tuy mệt mỏi nhưng vẫn duy trì cảnh giác vì đã quen trốn chạy.

Đang có 0 bình luận
Image

Lời bình luận giới hạn từ 15 đến 500 kí tự.