Lão già vẫn ngồi đó, lạnh lùng quan sát Hải Đăng đang quỳ trên nền đất đầy máu.
Ánh mắt lão sắc bén như dao, nhưng Hải Đăng vẫn giữ nguyên tư thế, thậm chí không hề cúi đầu.
Mãi một lúc lâu sau, lão ta mới chậm rãi cất giọng trầm khàn:
\”Xem như mày vượt qua hình phạt lần này. Nhưng lần sau… nếu còn phạm lỗi, sẽ không dễ dàng như vậy đâu.\”
Nói xong, lão đứng dậy, rời khỏi phòng họp với phong thái cao ngạo.
…
Đăng Dương ngả người vào ghế, ánh mắt u ám nhìn chằm chằm vào bình rượu nhỏ trong tay. Một thứ chất lỏng màu hổ phách sóng sánh dưới ánh đèn mờ nhạt. Kiều nói đây là rượu của một người quan trọng gửi cho Hải Đăng. Nhưng tại sao?
Dương siết chặt bình rượu, khóe môi khẽ nhếch lên một nụ cười lạnh.
\”Lại có kẻ ngu ngốc nào đó muốn lấy lòng Hải Đăng sao? Hắn đã có Hoàng Hùng rồi, vậy mà vẫn có người không cam lòng à?\”
Tâm trí Dương dậy sóng. Cơn ghen tuông cuộn trào, đốt cháy lồng ngực như một ngọn lửa âm ỉ. Tại sao Hải Đăng có thể có tất cả? Một omega thuộc về hắn, danh vọng mà ai cũng kính nể và giờ đây lại có thêm một kẻ khác si mê hắn. Dương không cam tâm. Hắn nhếch môi, mở nắp bình rượu, rồi đưa lên môi uống cạn.
Rượu chảy qua cổ họng, nóng bỏng và ngọt lịm một cách kỳ lạ. Dương cau mày, có chút bất an nhưng rồi nhanh chóng gạt đi. Cơn nóng trong người bỗng dâng lên mãnh liệt hơn bình thường. Hơi thở hắn gấp gáp, từng mạch máu như đang sôi trào dưới da. Hắn siết chặt tay, nhận ra có gì đó không ổn.
\”Khốn kiếp… rượu này… có gì đó không đúng…\”
Hắn loạng choạng bước đi, cơ thể ngày càng nóng rực, từng đợt khoái cảm kỳ lạ dâng lên trong huyết quản. Trong vô thức, đôi chân Dương bước thẳng đến căn phòng Kiều đã dặn. Hắn không biết mình đang làm gì, chỉ biết cơ thể đang khao khát một thứ gì đó.
Cánh cửa phòng bật mở, bên trong ánh đèn vàng hắt lên bóng dáng mảnh mai của Kiều. Cậu ta vừa quay người lại thì lập tức trợn tròn mắt.
\”Hải Đăng, anh đến… H-Hả?? Tại sao lại là anh??\”
Đăng Dương nghiến chặt răng, hơi thở dồn dập. Thứ thuốc chết tiệt này đã hoàn toàn chiếm lấy lý trí của hắn.
Bản năng trỗi dậy, lấn át mọi suy nghĩ…
Đăng Dương siết chặt cánh tay Kiều, ánh mắt hắn tối lại, hơi thở dồn dập vì tác dụng của thứ thuốc kích thích đang lan nhanh trong cơ thể. Cảm giác bỏng rát lan khắp từng thớ thịt, lý trí hắn gào thét đòi kiểm soát nhưng dục vọng như dã thú vừa được thả khỏi xiềng xích.
\”Bà cố nội của tôi ơi, cậu bỏ thứ gì vào rượu vậy hả?\” Hắn khàn giọng, từng chữ bật ra khỏi môi như thể hắn đang phải đấu tranh mãnh liệt để giữ mình không lao vào cậu ta ngay lúc này.
Kiều giãy giụa, mắt cậu ta đầy hoảng loạn. \”Buông tôi ra! Anh không phải người tôi muốn nhắm đến! Tôi không có ý chuốc anh!\”