Tầng hai tòa tháp Bắc, Vu Cẩn vẫy tay chào tạm biệt Tóc Đỏ.
Cánh cửa phòng ngủ đóng sầm lại.
Để dễ ngủ, đèn trong tòa tháp đôi sau 9 giờ tối sẽ chuyển sang màu ấm. Cửa sổ hé mở, gió đêm cuối hạ đầu thu mang theo hương thơm thoang thoảng của hoa huệ lili, lượn một vòng trong phòng, hòa quyện với hơi ẩm.
Mái tóc xoăn vẫn chưa khô, ướt nhẹp, bay lộn xộn khi Vu Cẩn líu lo nói chuyện.
Khuôn mặt tròn nhỏ nhắn của thiếu niên ửng hồng sau khi tắm, Vệ Thời đi đến đâu, cậu liền lẽo đẽo theo đến đó, hai chân bịch bịch xỏ dép lê, như một chú thỏ máy được cài đặt chương trình đi theo vậy.
Vệ Thời cúi đầu, ánh mắt nhìn xuống, như có ngọn lửa lập lòe.
\”!!\” Vu Cẩn theo bản năng rụt người lại, đầu óc cậu càng thêm rối bời.
Trước khi đến, cậu đã tắm rửa sạch sẽ… Còn cố tình mặc quần dài! Vì đại ca từng nói, bảo cậu mặc quần tử tế vào, anh thỏ còn nhỏ, không thể dạy hư anh thỏ!
Chú thỏ máy Vu Cẩn vô cùng căng thẳng, vội vàng kiểm tra dây cót của mình, nắm chặt ống quần, tim đập thình thịch.
Bình tĩnh! Tối nay cậu đến đây là để cày điểm thiện cảm – không thể để đại ca ghét bỏ cậu vì chiêu trò CP!
Trước khi vào cửa, Vu Cẩn cố ý nhìn lượt bình chọn của chương trình thực tế, trong lòng cậu hơi yên tâm.
\”Hai đột kích\” của Bạch Nguyệt Quang đã vượt lên CP Vi Cân với 6 triệu phiếu mới. Vô hình trung thể hiện cậu không phải là đàn em thích ké fame đại ca!
Tuy không hiểu sao lại hơi hụt hẫng – Vu Cẩn nhanh chóng lắc đầu, trong lòng cậu, vô số quả bóng thỏ cố sức níu lấy ống quần, kéo cậu về đúng đường.
Cậu đến đây là để cày điểm thiện cảm! Cậu đến đây là để cày điểm thiện cảm!
Vu Cẩn vội vàng nhìn quanh.
Phòng ngủ của đại ca khác với thường ngày. Đồ dùng huấn luyện trong tủ đều được dọn sạch, đóng gói thành thùng giấy, xếp chồng lên nhau. Trên đó dán một tờ giấy – \”Tòa tháp Nam 303\”.
Vu Cẩn bỗng nhiên vui vẻ.
Đại ca lên cấp B, sắp chuyển đến tòa tháp Nam rồi!
Thực tập sinh của Crowson rất tự do, sau khi tắt đèn giới nghiêm, thường có một khoảng thời gian giao lưu trong bóng tối. Hai tòa tháp không liên lạc với nhau sau khi giới nghiêm, nhưng một khi đại ca chuyển đến tòa tháp Nam – cậu có thể cày điểm thiện cảm mỗi ngày! Ban ngày cày! Ban đêm cày! Cày bằng đồ ăn vặt lấy từ nhà ăn! Cày bằng cách ôm thỏ! Cày nát nó!
Vu Cẩn không chút do dự xắn tay áo lên, vui vẻ định bê thùng: \”Đại ca, để em!\”
Thùng không nặng, Vu Cẩn chạy vèo đến nhanh như chớp, hai mắt sáng rực như nhìn thấy vật phẩm nhiệm vụ trong game. Chẳng mấy chốc, cậu đã treo cả người lên thùng.
Mái tóc xoăn còn ướt sũng đến gần Vệ Thời, khuỷu tay trắng nõn không phải ở trạng thái chiến đấu, ôm chặt thùng không chịu buông tay. Không biết cậu lấy đâu ra chiếc quần dài rộng thùng thình, để lộ một đoạn eo nhỏ dưới dây chun, phía trên là eo thon nhảy nhót trước mắt anh.