Edit Beta: Hiron
Vu Cẩn nín thở.
Từng lớp từng lớp màn che ánh sáng, hơi thở đầy xâm lược như ngọn lửa bùng lên, chiếc cổ bị ép ngửa lên bị bàn tay thô ráp của người đàn ông kìm kẹp, như đang đối mặt với vị vua dùng quyền lực để trấn áp tất cả.
Thiếu niên thở hổn hển trong bóng tối, bờ vai bỗng nhiên căng cứng nửa giây, rồi lại dần dần thả lỏng trong mùi hương quen thuộc, thậm chí còn vô thức cọ cọ vào tay Vệ Thời.
Hôn lên trán.
Vu Cẩn đột nhiên hiểu ra, trong đầu cậu hoàn toàn không biết gì về nghi thức xã giao của một nghìn năm sau, nhưng suy đoán từ tình huống – đại ca, chắc là, đang khen thưởng cậu!
Thiếu niên vốn đang hoang mang bỗng nhiên tỉnh ngộ, tuy toàn thân đầy vết thương, kiệt sức, nhưng lại phấn khích, vui mừng vì lời khen ngợi bất ngờ!
Nhận thức này khiến tim Vu Cẩn lại đập nhanh hơn, như đang đứng trên đấu trường sáng rực ánh đèn, tràn ngập cảm xúc khác thường. Toàn thân thiếu niên ướt đẫm mồ hôi, tỏa ra hơi lạnh sau tấm màn tối tăm, chỉ có nụ hôn trên trán là khô ráo, nóng bỏng, thiêu đốt dòng máu đang bình lặng sôi trào trở lại –
Một nụ hôn rồi thôi.
Bàn tay đầy vết chai súng xoa nắn cổ thiếu niên, lòng bàn tay nóng rực lướt qua dấu vết đã biến mất. Nhưng Vu Cẩn hoàn toàn không còn tâm trí để suy nghĩ, cảm xúc vui sướng khiến cậu vội vàng ngẩng đầu lên, muốn chạm mắt Vệ Thời –
Thứ đập vào mắt cậu là yết hầu chuyển động, đường nét cằm góc cạnh, lạnh lùng. Tiếp theo là khuôn mặt với những mảng sáng tối rõ ràng, sống mũi cao thẳng, và đôi mắt đen láy ánh lên, khi cúi đầu nhìn thiếu niên, vẻ ngoài vốn điển trai bỗng nhiên toát lên sự xâm lược mạnh mẽ, như lưỡi dao sáng loáng trong tầm mắt khiến người ta không nhịn được mà dõi theo.
Vị vua kiêu ngạo cuối cùng cũng cúi đầu, ban thưởng cho hiệp sĩ chiến thắng trở về của anh.
Vu Cẩn ngây ngốc nhìn vào mắt Vệ Thời, rõ ràng sau tấm màn tối mờ mờ, nhưng lại như có vô số đèn chiếu rọi, khiến cậu mê mẩn.
Vua… đẹp trai quá.
Trong đầu, vô số hình ảnh lộn xộn hiện lên, mất máu quá nhiều và tim đập nhanh khiến cậu khô miệng, thậm chí cậu còn có cảm giác muốn dâng hiến tất cả vinh quang, từ cổ đến má, đỏ ửng từng tấc da thịt.
Giọng Vệ Thời còn khàn hơn lúc nãy, như vọng đến từ nơi xa: \”Đang nghĩ gì vậy?\”
Vu Cẩn theo bản năng đáp: \”Em… em… em…\”
Vệ Thời: \”Ngốc rồi à?\”
Vu Cẩn ngây ngốc lắc đầu.
Bàn tay đang giữ chặt cổ thiếu niên di chuyển xuống dưới, hơi dừng lại bên cạnh vết thương trên vai phải.
\”Có đau không?\” Người đàn ông khẽ hỏi.
Vu Cẩn lắc đầu nguầy nguậy, ngay sau đó, thuốc phục hồi mát lạnh được đổ lên vết thương, cơn đau nhói gần như tê dại bỗng nhiên dịu đi.