[Done – Edit] Hồi Tố – Nhị Nguyệt Trúc – Chương 052: Hết thuốc chữa rồi – Đọc Truyện Đam Mỹ Hoàn​

[Done – Edit] Hồi Tố – Nhị Nguyệt Trúc - Chương 052: Hết thuốc chữa rồi

Edit Beta: Hiron

Hơn tám giờ tối, siêu thị đã vắng bóng người, đi một mạch vào trong chỉ còn lại Từ Hồi Chu và Lục Tố.

Đến khu vực bán đồ dùng giường ngủ, Từ Hồi Chu dừng lại. Lông mày Lục Tố khẽ nhướng, cũng không hỏi gì, chỉ nhìn Từ Hồi Chu lựa chọn.

Từ Hồi Chu mua sắm rất có mục tiêu, nhanh chóng lấy hai bộ ga giường bốn món chất liệu cotton, giá cả tầm trung.

Bỏ vào giỏ hàng rồi Từ Hồi Chu lại đi tiếp.

Dép lê, đồ dùng bằng giấy, khăn mặt, ấm đun nước điện, còn lấy thêm yến mạch, bột mè đen, sữa bột.

Hai giỏ mua hàng nhanh chóng đầy ắp, cuối cùng Lục Tố cũng lên tiếng hỏi, \”Mua những thứ này làm gì?\”

\”Tặng người khác.\” Từ Hồi Chu trả lời ngắn gọn.

Đi ngang qua kệ hàng đồ ăn vặt anh lại dừng lại, lần này anh không lấy loại giá trung bình hay rẻ, mà chọn mấy hộp kẹo đắt tiền.

Giỏ mua hàng hết chỗ rồi, Lục Tố bèn dời mấy thứ sang một bên để lấy chỗ, Từ Hồi Chu tiếp tục bỏ kẹo vào, giỏ mua hàng lập tức lại đầy lên như một ngọn đồi nhỏ.

Lông mày Lục Tố khẽ nhướng lên, \”Đối tượng anh tặng là hai mẹ con sao?\”

Từ Hồi Chu gật đầu, đi về phía trước một đoạn thấy kẹo bạc hà, anh tự nhiên thấy hơi nhạt miệng, suy nghĩ một chút liền lấy thêm hai gói kẹo bạc hà.

Lục Tố lại đưa giỏ mua hàng qua, lần này Từ Hồi Chu tự mình cầm lấy, \”Đi thôi, muộn nữa họ nghỉ ngơi mất.\”

Ở siêu thị nhỏ trong khu dân cư này, người thu ngân chính là bà chủ, là một phụ nữ ngoài bốn mươi tuổi. Tối muộn đột nhiên có một khách hàng mua nhiều như vậy, bà vừa quét mã vạch, vừa cười hỏi, \”Trước đây chưa từng thấy hai cậu, hai cậu mới chuyển đến đây sao?\”

Từ Hồi Chu cười, \”Trí nhớ của cô thật tốt, đây là lần đầu tiên chúng tôi đến.\”

Mí mắt Lục Tố giật giật vài cái, Từ Hồi Chu sẽ không nói những lời vô ích, tối nay anh nhắm vào bà chủ sao? Y im lặng đứng nghe.

Ai được khen cũng đều vui vẻ, bà chủ lập tức cười tươi như hoa nở, \”Cũng tàm tạm thôi, làm nghề này phải tinh mắt thì mới làm ăn phát đạt được.\”

Từ Hồi Chu mỉm cười đáp lại, vừa giúp bà chủ siêu thị bỏ đồ vào túi vừa nói, \”Trí nhớ của cô tốt như vậy, có còn nhớ một người phụ nữ bị bạo hành gia đình thường đến đây mua hàng không?\”

Nụ cười của bà chủ chợt tắt, cảnh giác nhìn Từ Hồi Chu, \”Cậu hỏi chuyện này để làm gì?\”

Từ Hồi Chu lịch sự nói, \”Tôi là luật sư của người phụ nữ này, bây giờ cô ấy đang kiện ly hôn vì bị bạo hành gia đình và tính mạng bị đe dọa. Tôi muốn mời cô ra tòa làm chứng, cũng như cho phép tôi xem camera giám sát của siêu thị để tìm kiếm bằng chứng có thể sử dụng.\”

Trong hóa đơn của cô Trương, anh phát hiện thời gian mua sắm của cô Trương tại siêu thị Phúc Đa Đa gần như trùng với thời gian vào hiệu thuốc. Cô ấy cố ý đi đường vòng đến siêu thị cách xa nơi ở để mua sắm, có lẽ sợ bị người quen hàng xóm nhìn thấy khuôn mặt bị đánh của mình.

Đang có 0 bình luận
Image

Lời bình luận giới hạn từ 15 đến 500 kí tự.