Trứng màu (1)
Editor: bevitlangthang
Hự…… Không cầm máu lại được……
Hoài Tân ngồi dưới tàng cây, máu trên người chảy ra làm cỏ dại xung quanh đều dính máu…
Hắn thân là xà vương, lại bị thuộc hạ phản bội. Hắn giết rất nhiều người, chính mình cũng không thể chịu nổi được nữa.
Ven đường truyền đến âm thanh tiếng giày rơm đi nhẹ nhàng. Hoài Tân vốn nên giấu mình đi, chỉ là trong lòng hắn hậm hực, mắt xà đỏ như máu nhìn trăng sáng trên trời, không nhúc nhích.
Tuy hắn bị thương như vậy, nhưng con người lại không sợ hắn.
Hắn nghe thấy người nọ kêu lên một tiếng sợ hãi.
A, phát hiện ra mình rồi. Con rắn lớn như vậy chắc dọa chết cậu ta rồi.
Hoài Tân lười nhác mà quay đầu nhìn về phía người nọ, mới phát hiện thế nhưng là một tăng nhân trẻ tuổi.
Nhanh chân mà chạy đi, la hét cái gì. Chưa thấy xà bao giờ à.
Hoài Tân yên lặng chửi thề trong lòng, lại thấy tăng nhân kia thật cẩn thận đi về phía hắn.
Làm gì đó?
Hoài Tân nhìn cậu, le lưỡi.
\”Ta…… Ta không có ác ý, ta thấy ngươi bị thương, chỉ muốn sứt thuốc cho ngươi thôi mà …\” Tăng nhân nuốt nước miếng giải thích nói.
Con xà trước mắt này lớn quá, chắc đã thành tinh rồi, có thể hiểu mình nói gì đúng không? Tăng nhân nghĩ vậy.
Tùy cậu ta vậy.
Hoài Tân bò xuống, căn bản không lo rằng người này có hại hắn hay không. Chỉ cần hắn thấy có điểm gì lạ, vậy thì giết.
Tăng nhân thấy hắn không có động tác cái gì, liền đánh bạo ngồi xuống bên cạnh hắn, mở tay nải của mình ra, từ bên trong lấy ra một lọ thuốc trị thương sứt lên vết thương của xà.
Hoài Tân có chút ngoài ý muốn, không nghĩ tới cậu ta thật sự giúp mình cầm máu.
Sứt thuốc cho hắn xong, tăng nhân cẩn thận kiểm tra một lần, xác nhận máu không chảy ra nữa, mới phủi phủi bụi đất trên người mình, chuẩn bị rời đi.
Hoài Tân nghĩ nghĩ, thu nhỏ thân thể lại, âm thầm đi sau cậu.
Đường tối không an toàn, nếu gia hỏa này giúp mình cầm máu, vậy chỉ cần đưa hắn về chùa an toàn là được.
Sau này cứ yên bình ở lại nhân gian đi.
Dù sao hắn cũng không muốn tranh đoạt vị trí xà vương gì nữa, không bằng phiêu du khắp nơi.
Tăng nhân kia đi tới nửa đêm, mới đến miếu chùa.
Thấy cậu bình an tới nơi, Hoài Tân mới lặng lẽ rời đi.
Hoài Tân không có suy nghĩ báo thù, tránh ở hang động không một ai biết của mình dưỡng thương xong, trong lúc nhất thời thế không biết nên đi đâu bây giờ.
Hắn nghĩ tới vị tăng nhân kia.
Hang động nhiều năm của hắn cất giấu bảo vật, Hoài Tân tùy tiện ăn một ít vào trong miệng, liền muốn đi chùa Hợp Khê tìm tăng nhân kia.