[Done/Đm/St/] Bí Mật Cá Vàng – Xuân Nhiệt – 6. Hôn lên mặt hắn, ngay tại khoé miệng… – Đọc Truyện Đam Mỹ Hoàn​

[Done/Đm/St/] Bí Mật Cá Vàng – Xuân Nhiệt - 6. Hôn lên mặt hắn, ngay tại khoé miệng...

6. Hôn nhẹ lên mặt hắn, ngay tại khoé miệng, Du Hoài Hà cảm thấy như có một luồng gió đêm thu mát mẻ ùa tới.

Editor: bevitlangthang

\”Sao về trễ vậy?\” Chú bảo vệ đứng ở cổng nhìn hai người bọn họ, một người thì thẳng lưng đi tới, người còn lại thì cúi đầu đi theo sau, nhìn thoáng qua thì nghĩ hai người không có quan hệ gì, nhưng ông lại cảm nhận được dường như hai người quen biết nhau. Quái lạ, trong lòng chú bảo vệ thầm nghĩ, học sinh ngoại trú đi hết rồi, vậy mà còn dư lại hai người bọn họ lề mề bây giờ mới ra.

Du Hoài Hà \”ừ\” một tiếng liền đi, tới lượt Tinh Hòa, cậu nhỏ giọng chào chú bảo vệ, cực kỳ ngoan ngoãn đáng yêu.

Cậu không dám đến gần Du Hoài Hà, chỉ lẳng lặng theo sau, hoàng hôn kéo dài bóng của hắn trên mặt đường, Tinh Hòa dẫm lên đi theo cái bóng, có chút chột dạ, cậu lén liếc mắt nhìn Du Hoài Hà một cái, thấy hắn không để ý, mới tiếp tục ngang nhiên dẫm lên cái bóng của hắn.

Cái bóng vừa di chuyển một bước, cậu liền bước theo nó một bước.

Rõ ràng xung quanh có tiếng còi xe cùng âm thanh nói chuyện giữa người với người, nhưng Tinh Hòa lại cảm thấy thế giới riêng của cậu thật yên tĩnh, cậu cảm thấy mãn nguyện, được về nhà cùng Du Hoài Hà, là một chuyện quá đỗi vui sướng.

\”Ui da…\”

Tinh Hòa ôm đầu, nhìn cây cột biển báo giao thông trước mặt cản đường cậu, cái trán đập vào nó phát ra tiếng vang không nhỏ, cậu lùi về sau vài bước, rồi nhìn thấy Du Hoài Hà ngừng bước nhìn về phía cậu, quê ơi là quê.

Đi lướt qua cây cột, Du Hoài Hà đứng yên không nhúc nhích, Tinh Hòa đi đến bên cạnh hắn, hỏi: \”Sao không đi tiếp vậy?\”

Ánh mắt Du Hoài Hà dừng trên trán Tinh Hoà, nó sưng đỏ cực kỳ rõ ràng, xem ra bị đập không hề nhẹ, hắn tỏ vẻ không hiểu vì sao đang yên đang lành Tinh Hòa đi đường thôi cũng bị u đầu, nhưng cũng không nói gì, chỉ trả lời: \”Tôi đi xe bus.\”

\”… À.\” Tinh Hòa gật đầu, có chút mất mát.

Nhà Tinh Hòa cũng gần, không cần phải đi xe bus, đi chút nữa là tới nhà. Bây giờ xe chưa tới, cậu liền ngoan ngoãn đứng ở đó chờ cùng Du Hoài Hà.

Ai cũng im lặng, hai người một cao một thấp đứng thẳng, Tinh Hòa dùng dư quang nhìn sườn mặt Du Hoài Hà, có chút mơ hồ, nhưng vẫn rất mê người.

Sau một hồi, Du Hoài Hà từ trong cặp sách lấy ra vài miếng băng keo cá nhân, đưa cho Tinh Hòa: \”Chỉ có cái này.\”

Tinh Hòa ngơ ngác, mới phản ứng lại hắn đưa cho cậu để dán lên trán, lúc nhận lấy miếng băng keo hắn đưa tới, cảm xúc mất mát trong lòng đã hoàn toàn biến mất, trong ngực cậu giống như vừa uống xong nước uống có ga, \’xì\’ vài tiếng rồi bốc hơi biến mất.

\”Cảm ơn.\” Thật ra cũng không nghiêm trọng đến vậy.

Nhưng niềm vui này lại khôn siết khó nguôi ngoai.

Vừa lúc xe bus đi tới, Du Hoài Hà không nói gì nữa, bước lên xe. Cởi cặp xuống quay đầu lại nhìn thoáng qua, Tinh Hòa còn đứng yên tại chỗ, ngẩng đầu nhìn chằm chằm hắn, ánh nắng chiều chiếu vào người cậu, mềm mại làm sao, nhìn Tinh Hòa càng thêm ôn hòa ngây thơ.

Đang có 0 bình luận
Image

Lời bình luận giới hạn từ 15 đến 500 kí tự.