25. Cảm xúc ngày hôm đó giống như muốn xuyên qua tiếng mưa rơi thấm từng chút một vào cơ thể hắn, dần dần nó lại nhiều lên, nghe thôi cũng khiến hắn cảm thấy khó chịu.
Editor: bevitlangthang
Khi Tần Duyệt Duyệt đến tìm Tạ Minh Diệc, là vào khoảng thời gian nghỉ giữa tiết, bởi vì tối hôm qua trời mưa nên mặt đất ướt không tập thể dục được. Tạ Minh Diệc đang ngủ bù, thì bị người bên cạnh đẩy tỉnh, hắn mất kiên nhẫn chửi thề một tiếng. Chờ đến khi nhìn thấy người đó là Tần Duyệt Duyệt, biểu tình trên mặt lập tức thay đổi, trở nên đắc ý.
Chỗ hắn ngồi còn có mấy tên nam sinh ồn ào nói chuyện, hắn làm bộ làm tịch \’chậc\’ một tiếng, \”Be bé cái mồm thôi.\”
Sau đó nghênh ngang ra khỏi phòng học, đứng trước mặt Tần Duyệt Duyệt: \”Ái chà, sao hôm nay chủ động đến đây thế, có chuyện tốt hả?\”
Cô không thèm nhiều lời với hắn làm gì, đi đến bên kia, thấp giọng trực tiếp hỏi: \”Chân của Tinh Hòa là anh làm hả?\”
\”Thì ra là vì thằng nhóc đó, làm sao, gãy chân? Yếu thế, không phải chỉ đẩy ngã vài cái thôi sao.\”
\”Lúc đi đường có hơi què.\” Tần Duyệt Duyệt chưa từng cho hắn sắc mặt tốt, nhớ đến buổi sáng khi nhìn thấy Tinh Hòa khập khiễng đi vào lớp học, vậy mà cô lại có chút lo lắng, cũng không biết là sợ Tinh Hòa trả thù hay là sợ Tạ Minh Diệc không biết điểm dừng mà làm người ta đến mức què luôn.
Tần Duyệt Duyệt nhìn trên mặt Tạ Minh Diệc có vài vết sẹo lồi lên, dễ dàng thấy được, làm cả khuôn mặt nhìn sao cũng không thấy đẹp.
\”Tao chỉ giúp mày cảnh cáo nó một chút, không phải không biết điểm dừng như những gì mày nghĩ.\”
Tạ Minh Diệc giật giật khóe miệng, \”Tao đây chỉ cảnh cáo, khởi động bàn tay chút thôi mà.\”
\”Anh đừng gây chuyện cho tôi nữa, đến lúc đó rắc rối lại tìm tới tôi,\” Tần Duyệt Duyệt nhíu mày, so với tính cách dịu dàng bình thường như hai người khác nhau, sau đó cô không kiên nhẫn mà vẫy vẫy tay, nói, \”Được rồi, việc này cho qua đi, anh đừng chỉnh cậu ấy nữa.\”
\”Việc này mày đừng có quản tao, khó lắm mới có đồ để chơi.\” Tạ Minh Diệc nói xong liền mặc kệ cô, trở về bàn tiếp tục ngủ bù, Tần Duyệt Duyệt đứng ở sau hắn tức muốn hộc máu, gọi Tạ Minh Diệc vài tiếng hắn cũng không thèm nghe.
Giữa trưa Tạ Minh Diệc ăn cơm xong chuẩn bị đi nghỉ trưa thì bị Du Hoài Hà chặn lại, hắn cảm thấy cực kỳ cạn lời: \”Đụ mẹ, mấy đứa lớp 11 tụi mày có tật xấu hết hả? Không cần ngủ đúng không?\”
Du Hoài Hà không trả lời, trầm mặc hồi lâu, dẫn người đến một nơi hẻo lánh.
Phía sau khu dạy học có một bãi đất trống, không có người tới đây, cũng không có camera, đây là nơi tụ tập của mấy bọn học sinh hút thuốc đánh lộn không thích học tập. Không có hàng rào bao quanh, chỉ đơn giản là tường gạch đất, mặt tường bám đầy mảnh thuỷ tinh, vậy mà vẫn có mấy thằng nhóc nghĩ cách trèo tường ra ngoài.
Tạ Minh Diệc thấy điệu bộ này mơ hồ đã hiểu ra cái gì, \”Muốn đánh nhau đúng không, lên đi. Tao nói trước, thua thì quỳ xuống dập đầu vài cái trước mặt tao đấy nhá.\”