24. Du Hoài Hà cảm thấy khó chịu trong lòng, bởi vì hắn không biết \’tạm thời\’ của Tinh Hoà là đến bao giờ
Editor: bevitlangthang
Tinh Hòa cũng cảm thấy không được thích hợp cho lắm.
Cậu cảm thấy có lẽ Tần Duyệt Duyệt đã biết chuyện của cậu và Du Hoài Hà, còn truyền ra ngoài nữa. Tinh Hòa lo sợ bất an, cả ngày đều suy nghĩ về chuyện này. Khi đến tiết học buổi tối, cậu viết một tờ giấy đưa cho Du Hoài Hà.
\”Tạm thời chúng ta đừng về nhà cùng nhau nữa.\”
Du Hoài Hà đang đọc sách thì nghiêng đầu, không tiếng động mà dùng khẩu hình miệng hỏi cậu: Vì sao?
Tinh Hòa không biết trả lời như thế nào, suy nghĩ một lát cuối cùng chỉ lắc đầu. Tạm thời cậu còn không biết sẽ giải quyết chuyện này như thế nào, nhưng mà, tốt nhất không nên để Du Hoài Hà biết. Có lẽ Tần Duyệt Duyệt chỉ muốn tìm mình gây sự, không liên quan gì đến Du Hoài Hà cả.
Du Hoài Hà chưa nói được hay không được, hắn đẩy tờ giấy ghi chú về phía cậu, không nói chuyện với Tinh Hòa nữa. Xụ mặt xuống, giống như làm cách nào cũng không vui lên nổi.
Tiết tối vừa kết thúc, hắn liền xách cặp sách rời đi. Có một bạn nam lúc trước hay chơi cùng tiến lên ôm lấy bả vai Du Hoài Hà, hỏi hắn đi chung không, Du Hoài Hà cũng không từ chối.
Tinh Hòa ngồi yên tại chỗ nhìn bọn họ cùng nhau rời khỏi phòng học, trong lòng không biết vì sao lại có chút mất mát. Không có Tinh Hòa ở đó, sẽ có rất nhiều người về nhà cùng Du Hoài Hà. Du Hoài Hà sẽ không cô đơn. Tinh Hòa sẽ. Tinh Hòa sẽ trở lại những tháng ngày lặng lẽ thích Du Hoài Hà, nhìn hắn mỗi khi tan học rời đi cùng người khác.
Cũng không có gì cả, Tinh Hòa nghĩ vậy, cậu không nên đau buồn làm gì, ít nhất bây giờ bọn họ vẫn còn ngồi cùng bàn.
Nhưng hình như Du Hoài Hà tức giận với cậu thì phải, mãi cho đến khi quét dọn sân trường một vòng xong, bọn họ cũng chưa nói với nhau câu nào.
Tinh Hòa không biết hắn tức giận về chuyện gì, nhưng hắn nghĩ như vậy cũng tốt, ít nhất người khác sẽ không còn chú ý đến bọn họ nữa. Chỉ là quan hệ bạn bè bình thường mà thôi.
Cùng lúc đó, rắc rối lớn hơn dần dần kéo đến.
Lớp 11 và lớp 12 không cùng một khu dạy học. Trước kia mà nói, căn bản Tinh Hòa sẽ không gặp được người của lớp 12. Nhưng bây giờ không còn như vậy nữa, Tạ Minh Diệc sẽ chủ động tìm tới cửa.
Coi bộ hắn rảnh thật sự, tìm niềm vui trước khi khoảng thời gian lớp 12 sắp kết thúc. Khu dạy học của lớp 12 ở phía đối diện, trùng hợp cùng tầng với lớp của Tinh Hòa. Tạ Minh Diệc ngồi tận cùng bên trong ngay vị trí dựa cửa sổ, tan học ngoại trừ ngủ thì chính là nhìn xuyên qua ô cửa sổ về phía đối diện, nhìn học sinh lớp 11 ra ra vào vào, liếc mắt một cái là có thể nhìn thấy Tinh Hòa.
\”Diệc ca, nhìn gì đó?\” Buổi chiều khi bọn họ đi vệ sinh, Đinh Hồng thấy Tạ Minh Diệc lúc nào cũng nhìn chằm chằm phía đối diện.
Tạ Minh Diệc nhìn Tinh Hoà mặc đồng phục trắng rộng thùng thình từ phía cầu thang đi ra, đi về phía phòng học, mặt trời lặn xuống nơi chân trời phía tây khoác lên người cậu một vầng ánh sáng vàng, lúc cậu đi đường đầu hơi cúi thấp xuống, thoạt nhìn làm vậy để người khác không chú ý đến mình, giống như bé động vật nhỏ cố gắng giấu mình đi.