20. Tinh Hòa rất muốn rất muốn rất muốn mỗi năm đều được ở bên cạnh Du Hoài Hà
Editor: bevitlangthang
Hai ngày thi cuối kỳ không biết vì sao lại lạnh, thi môn cuối xong đã là buổi chiều, mọi người từ nơi thi trở lại phòng học, trên mặt tràn ngập vui sướng khi sắp được nghỉ.
Giáo viên bộ môn sắp xếp bài tập, các nhóm đại diện bộ môn ôm một chồng đề cương, phát xuống từng tờ từng tờ cho mỗi người, trong phòng học ồn ào hỗn loạn, sắp nghe không rõ lời giáo viên nói.
Tinh Hòa không phấn khích như vậy, \’nghỉ\’ có nghĩa là xuyên suốt mùa nghỉ đông này cậu sẽ không được gặp Du Hoài Hà. Cậu nhìn ra ngoài cửa sổ đến phát ngốc, bầu trời một mảng trắng xoá, toàn bộ vườn trường cực kỳ hiu quạnh, thoạt nhìn xám xịt.
Sau một hồi xuất hiện thứ gì đó màu trắng bay bay bên ngoài cửa sổ, như bông liễu vậy, Tinh Hòa nhìn kỹ thử, phát hiện đó là tuyết. Là một bông tuyết rất nhỏ, bay lượn trong gió nhìn rất nhẹ nhàng.
Tinh Hòa kéo tay áo Du Hoài Hà bên cạnh, ý bảo hắn: \”Nhìn kìa, có tuyết rơi.\”
Phòng học quá ồn, Du Hoài Hà không nghe rõ, hắn nghiêng người hỏi cậu có chuyện gì.
Chủ nhiệm lớp dùng sức vỗ lên bục giảng vài cái, \”Ngồi xuống hết, im lặng!\”
Tinh Hòa không nói chuyện nữa, chỉ còn lại tiếng lật bài đề cương và tiếng chủ nhiệm giảng dạy. Cậu chồng đề cương lên thành một xấp thật dày, môn nào cũng có vài đề cương, cầm trong tay rất nặng, xong xuôi cậu ngoan ngoãn cất vào cặp sách.
\”Mọi người cất gọn gàng bài tập về nhà, sau khi về nhà phải chăm chỉ hoàn thành, một số bạn học đừng chờ đến ngày khai giảng rồi mới bắt đầu làm bài, làm xong sớm thì khoẻ sớm. Trên đường về nhà phải chú ý an toàn, đừng đi lang thang khắp nơi… Nói cũng nhiều rồi, các bạn học nghỉ đông vui vẻ, khai giảng gặp lại!\”
\” Tạm biệt cô Trần!!\”
Có một bạn học đã sớm thu dọn đồ đạc xong xuôi, chủ nhiệm lớp vừa tuyên bố tan học liền gấp không chờ nổi mà lao ra ngoài.
Cô Trần ở lại lớp vài phút, chào tạm biệt với vài bạn học sinh, khi ra khỏi cửa lớp liền gọi Du Hoài Hà lên văn phòng.
Trong phòng học chỉ còn lát đát vài người, Tinh Hòa cũng đã thu dọn đồ đạc xong, cậu chủ động giúp Du Hoài Hà dọn dẹp mặt bàn.
Cậu đợi một hồi, thấy có chút nhàm chán, thùng rác lớn của lớp bọn họ để ở ngoài cửa, Tinh Hòa nhặt lấy mấy tờ giấy không dùng tới cùng bút hết mực gom lại cầm trong tay chuẩn bị đem đi vứt.
Khi ra khỏi phòng học, trùng hợp gặp Tần Duyệt Duyệt đang đeo cặp sách đi tới, bên cạnh còn có một nam sinh đi theo.
Tinh Hòa không muốn đối diện với cô ấy, cậu nhanh chóng vứt rác xong thì chuẩn bị vào lại lớp, khi sắp vào lớp, bỗng nhiên cậu nghe thấy giọng nói của Tần Duyệt Duyệt truyền đến từ đằng sau: \”Ghê tởm.\”
Giọng điệu chán ghét đến tận cùng, giống như chọc phải món đồ dơ bẩn nào đó.
Bước chân của Tinh Hòa dừng lại. Tần Duyệt Duyệt không nói chuyện với cậu, nhưng cậu lại cảm nhận được âm thanh đó nói về phía mình. Cậu xoay người lại, chỉ còn thấy bóng dáng Tần Duyệt Duyệt ngay chỗ rẽ xuống lầu. Cậu nam sinh bên cạnh hình như đang hỏi cô ấy có chuyện gì xảy ra.