Mùa hè luôn khiến con người mơ màng. Bầu không khí như tụ lại thành từng khối đặc quánh trên đỉnh đầu, đè nặng đến mức ngạt thở. Căn trọ vốn đã nhỏ, riêng phòng ngủ đã chiếm gần hết diện tích, chẳng đủ kê thêm đồ nội thất nào khác. Phòng khách hẹp đến mức khoảng cách giữa sofa và bàn trà chỉ đủ chừa một chân đi qua. Bàn ăn là loại bàn gấp, khi không dùng được dẹp gọn dựa sát tường để tiết kiệm không gian, khi cần thì mở ra vừa làm bàn ăn, vừa thành bàn học.
Trong phòng ngủ, có một chiếc bàn thấp kê sát tường, bình thường để bày máy tính.
Lúc này, Bùi Tiểu Thập mặc áo ba lỗ trắng của Vạn Hạ Trình nằm sấp trên giường, giơ kịch bản in từ tiệm photo gần cổng khu dân cư lên. Miệng không phát ra tiếng, nhưng cơ mặt nhăn nhó như thể đã dồn hết sức tập thoại.
\”Luyện thoại mà không nói thành tiếng à?\” Vạn Hạ Trình ngồi trước bàn thấp, vừa vẽ trên máy tính vừa ngoảnh lại nhìn cậu.
Bùi Tiểu Thập quay đầu, cười ngây ngô: \”Em tập kiểu này cũng được, không sao đâu. Anh làm tiếp đi.\”
Vạn Hạ Trình thừa biết thiếu niên sợ phiền mình, bèn đứng lên kéo cậu dậy khỏi giường, nói mình đang rảnh, có thể cùng luyện thoại giúp cậu.
\”Thật… thật ạ?\” Bùi Tiểu Thập trở mình, lồm cồm bò dậy, ngồi quỳ trên giường ngửa đầu nhìn hắn. Cặp mắt nai tròn xoe sáng rực.
Trước đây, mỗi lần làm nũng nhờ anh ghệ phụ diễn, bản thân đều bị ăn quả bơ to đùng. Giờ đột nhiên được chủ động đề nghị giúp, Bùi Tiểu Thập còn sợ mình nghe nhầm, vội lắc đầu mấy cái cho chắc.
Cái tướng lắc đầu này nhìn yêu nhỉ.
Vạn Hạ Trình nghĩ thầm, rồi nói: \”Có tập không? Không là anh đi đó?\”
\”Tập tập tập!\” Bùi Tiểu Thập nhào tới ôm eo, thân trên bám lên người hắn, dụi mặt vào lồng ngực: \”Anh đi đâu? Hông cho anh đi!\”
Vì đã thuộc hết thoại nên cậu chỉ cần đối phương đọc kịch bản là được. Bản thân đóng vai nam chính, còn người kia là nữ chính, thỉnh thoảng còn kiêm luôn mấy vai phụ Giáp, Ất, Bính, Đinh.
Họ ngồi trên mép giường, Bùi Tiểu Thập mới vừa giỡn hihi haha, nhưng khi vào vai, sắc mặt lập tức thay đổi.
Mặc kệ người yêu đọc thoại máy móc đến đâu, thiếu niên vẫn diễn rất chuyên nghiệp, cần cười thì cười, cần khóc thì khóc. Nhập vai nhanh mà thoát vai cũng nhanh. Vừa dứt câu thoại cuối cùng, Bùi Tiểu Thập để nguyên khóe mắt ướt nhòa lao vào lòng Vạn Hạ Trình, ríu rít: \”Cảm ơn ông xã yêu!\”
Vạn Hạ Trình không nhắc, Bùi Tiểu Thập cũng không nhận ra mình vừa gọi hắn là \”ông xã\”.
Lúc nào cũng không chịu yên phận. Chiếc ba lỗ rộng thùng thình của Vạn Hạ Trình mắc lỏng lẻo trên cái giá phơi đồ họ Bùi, để lộ nửa vai mà chủ nhân không hay biết. Cổ áo rộng, nhìn từ trên cao xuống là thấy hết phong cảnh xấu hổ bên trong – làn da trắng mịn cùng hai điểm hồng hồng.
Nhóc người yêu lại ngẩng đầu đòi thơm thơm. Trước đây, Vạn Hạ Trình không ki bo đến mức một cái hôn cũng từ chối, nhưng lần này hắn giữ vai cậu lại, nói không hôn hít gì cả.