Vào các ngày làm việc bình thường, nếu Bùi Tiểu Thập có lớp học lái xe buổi sáng, hai người thường sẽ cùng nhau ra ngoài.
Buổi sớm không kịp làm bữa sáng, ba bữa của bà nội đều có điều dưỡng lo nên bọn họ thường tự ra đầu ngõ mua: bánh bao chiên, mì hoành thánh, bánh cuốn, xíu mại, bánh rán hành, tàu hũ,… Đồ ăn trong khu phố này rất phong phú, mỗi ngày có thể luân phiên đổi món không sợ ngán. Vạn Hạ Trình đã ăn mãi từ nhỏ nên bây giờ chẳng mấy hào hứng. Còn Bùi Tiểu Thập lại vô cùng phấn khích, kể rằng bao năm nay chỉ toàn ăn đồ do đầu bếp và giúp việc trong nhà nấu, giờ mới biết đồ ăn của mấy quán lề đường còn ngon hơn. Lời vừa dứt thì cậu cắn ngay phải một miếng bánh bị chiên tới cháy đen cháy đỏ, vội chạy qua tiệm tạp hóa bên cạnh mua một hộp sữa, cắm ống hút rồi tu \”ừng ực\”, vừa uống vừa bảo phải súc miệng.
Sống hai mấy năm cuộc đời Vạn Hạ Trình mới thấy có người súc miệng bằng sữa.
\”Cậu thích uống sữa lắm hả?\” Vạn Hạ Trình hỏi.
\”Sữa ngon mà, còn giúp da trắng với cao lên nữa!\” Nhắc đến sữa, mặt Bùi Tiểu Thập lập tức nở nụ cười đầy tự hào, cứ như bản thân chính là con bò đang sản xuất ra sữa vậy.
Bùi Tiểu Thập quả thật rất trắng, da dẻ lại mềm mịn đến mức như có thể bóp ra nước. Mỗi lần ôm hoặc chạm vào mặt hay tay cậu, Vạn Hạ Trình đều cảm nhận được sự mịn màng ấy. Sờ cái biết ngay thiếu niên là kiểu cậu ấm uống nước sương lớn lên, mười đầu ngón tay không dính nước bao giờ.
Tu được một nửa, Bùi Tiểu Thập tự biện minh rằng muốn chia phần còn lại cho Vạn Hạ Trình – một phần vì bản thân uống không nổi nữa.
Người nọ cũng đang khát, nên không khách sáo, nói cảm ơn rồi nhận lấy, uống một hơi hết sạch.
Nhìn Vạn Hạ Trình hút cạn nửa hộp sữa chỉ trong nháy mắt, Bùi Tiểu Thập thậm chí chưa kịp nói \”uống chậm thôi\” đã nghe tiếng ống hút phát ra tiếng khi chỉ còn không khí.
Vạn Hạ Trình ăn rất nhanh, nếu không vừa đi vừa ăn thì cũng chỉ mất vài phút là xong tại quán. Hai người không đợi nhau. Vạn Hạ Trình ăn xong thì đi luôn, vì từ trạm xe gần phố ăn vặt đến công ty trong trung tâm thành phố phải đổi mấy lượt xe, lại sợ tắc đường nên phải tranh thủ từng giây từng phút. Còn đích đến của Bùi Tiểu Thập ở ngay gần đây, do đó thiếu niên cứ thong thả nhấm nháp miếng bánh ngụm canh cuối cùng trong quán.
Hôm nay là cuối tuần đầu tiên kể từ khi Bùi Tiểu Thập đến ở nhà Vạn Hạ Trình. Thứ bảy không cần đặt báo thức, hắn vẫn theo giờ sinh học tự nhiên dậy lúc 5 giờ, liếc đồng hồ rồi ngủ tiếp. Nửa tiếng sau, Bùi Tiểu Thập cũng mở mắt, phát hiện mình bị cuốn thành một cái kén. Thiếu niên vùng vẫy mãi nhưng không thoát nổi, đành nghiêng đầu ngủ tiếp.
Ban đầu, Bùi Tiểu Thập thường hiếu kỳ tại sao mỗi lần ngủ chung với Vạn Hạ Trình là kiểu gì sáng hôm sau cũng bị chăn cuộn chặt. Sau này, cậu mới biết bản thân hay vô thức dịch lại gần đối phương khi ngủ, và tấm chăn chính là \”chế tài\” của Vạn Hạ Trình.
Lần kế tiếp tỉnh dậy đã là hai tiếng sau, bên gối trống trơn. Cậu lăn một vòng trên giường, tự giải thoát mình khỏi gông cùm rồi nhảy xuống giường, xỏ dép, để nguyên đồ ngủ ra phòng khách tìm người. Cuối cùng, mùi thuốc nồng đậm giúp cậu tìm thấy ai đó trong bếp.