Môi của Bùi Tiểu Thập mềm, mặt cũng mềm. Khi bọn họ áp sát, Vạn Hạ Trình thậm chí còn cảm nhận được lớp lông tơ nhỏ mịn trên má cậu, cùng mùi dầu gội thoang thoảng trên đỉnh đầu.
Ban đầu chỉ là môi chạm môi. Nhưng rất nhanh sau đó, đầu lưỡi nghịch ngợm ương bướng của Bùi Tiểu Thập không chịu nghe lời, bắt đầu chạm nhẹ vào răng đối phương.
Vạn Hạ Trình không mở miệng, thiếu niên chẳng biết làm gì ngoài mơn trớn phần hàm đang khép chặt của hắn, mím môi phát ra những tiếng hừ hừ như con thú nhỏ, oán trách anh chả lãng mạn gì cả.
Hôn tái hôn hồi, con người ai chẳng có giới hạn. Bùi Tiểu Thập bực mình, giơ tay giữ lấy mặt Vạn Hạ Trình, ngậm lấy môi dưới của hắn rồi mút mạnh vài cái. Sau đó, cậu hơi lùi lại, làu bàu: \”Người ta nói hôn môi là phải đưa lưỡi ra mà…\”
\”…\” Vạn Hạ Trình giữ chặt cổ cậu, cố định cái đầu nhỏ đang ngọ nguậy loạn xạ trên mặt mình. \”Tôi có nói là muốn chúng ta hôn nhau sao?\”
Bùi Tiểu Thập ngước lên, thấy vẻ mặt người nọ nghiêm túc chẳng giống đùa chút nào. Cậu chột dạ, lí nhí trả treo: \”Nhưng… em đã nói là em muốn thương anh mà, với lại anh cũng đâu có đẩy em ra…\”
Vạn Hạ Trình bó tay trước hệ thống xử lý thông tin của cậu, cố gắng chỉnh lại dòng logic: \”Nhóc nghĩ chúng ta đang là gì?\”
Bùi Tiểu Thập chớp chớp đôi mắt ngây thơ, giọng lại đầy chân thành: \”Chẳng phải quan hệ yêu đương ạ?\”
Vạn Hạ Trình chậm rãi gằn từng chữ: \”Vậy chúng ta bắt đầu yêu nhau từ khi nào?\”
Chợt nhận ra mình đã quá lanh chanh, thiếu niên đành khụt khịt mấy cái, đầu mũi cay cay. \”Hình như… chưa…\”
Ý thức được mình sắp khóc, cậu vội ngồi xổm xuống, gục đầu dụi mặt vào lòng.
Vạn Hạ Trình cũng ngồi xuống đối diện Bùi Tiểu Thập, giữ lấy hai cánh tay nâng người nọ dậy. Đối phương theo đó đứng thẳng lại, lộ ra hốc mắt đỏ hoe, môi mím chặt như thể đang chịu mỗi oan chẳng tày gang, nhưng nước mắt chỉ lăn qua lăn lại trong hốc mắt chứ không dám rơi xuống.
\”Đừng đặt quá nhiều kỳ vọng vào tôi.\” Vạn Hạ Trình nhìn cậu. \”Cũng đừng vì chuyện hôm nay mà bắt đầu mơ tưởng đến ngày mai, càng không nên nghĩ xa hơn tới tương lai hay mãi mãi. Có làm được không?\”
Bùi Tiểu Thập không hoàn toàn hiểu hết được những lời này, cũng như tại sao đột nhiên Vạn Hạ Trình lại nói thế với mình, nhưng vẫn cố gắng gật bằng hết sức bình sinh.
Đợi đối phương đồng ý, Vạn Hạ Trình chuyển từ giữ cánh tay sang nâng cằm, nghiêng đầu hôn lên môi thiếu niên.
Môi của Vạn Hạ Trình rất lạnh, không vì nhiệt độ mùa hè mà ấm hơn chút nào. Khi răng môi chạm vào nhau, cằm cậu bị người nọ giữ chặt, không thể không hé miệng. Đầu lưỡi bị Vạn Hạ Trình xâm chiếm, liếm mút, nước bọt quện vào nhau.
Một nụ hôn cướp đi toàn bộ lý trí và hơi thở.
Bùi Tiểu Thập lóng ngóng dùng đầu lưỡi đáp trả, đầu ù ù như thể không nghe thấy gì nữa. Mọi giác quan như đóng băng, chỉ tập trung vào phần mặt tê dại bị sống mũi cao thẳng của Vạn Hạ Trình chạm vào, nơi da thịt kề cận cũng tê rần, ngay cả khoang miệng đang bị người nọ chiếm trọn toàn bộ cũng không thoát khỏi cảm giác tương tự. Từng cái run rẩy của hàng mi cọ lên mặt đối phương đều có thể cảm nhận được rõ ràng, mọi phản ứng nhỏ bé của cơ thể đều bị phóng đại đến vô hạn. Nước bọt không ngừng chảy ra rồi lại bị hút sạch.