Khi Bùi Tiểu Thập bất ngờ hôn nhẹ lên má người kia, dù chỉ là thoáng chạm, nhưng vẫn được tính là một nụ hôn. Nếu Vạn Hạ Trình tính toán chuyện này, đây sẽ là lần cuối cậu có thể ở gần anh ấy như vậy.
Nhưng hắn chẳng nói gì, bởi hắn hiểu đối phương thật sự không có ác ý. Bản tính cậu rất trong sáng và chân thành trong những chuyện như này.
Bùi Tiểu Thập nói: \”Anh đừng nghĩ nhiều. Em thơm một cái để bày tỏ thiện chí thôi.\”
Dù vô tư đến mấy, việc \”hôn trộm\” vẫn là sự thật. Vạn Hạ Trình thấy cậu có chút ngây thơ tự bịt mắt bản thân, cứ nghĩ ai cũng dễ lừa như mình.
\”Được.\” Gã dùng lòng bàn tay lau chỗ ẩm ướt trên mặt, nói: \”Đi thôi, cậu không đi thì anh cũng phải đi rồi.\”
Sau hôm ấy, Bùi Tiểu Thập thật sự quay lại làng đại học vài lần để diễn tập. Kết thúc mỗi buổi, cậu đều giữ lời \”hứa\”, tự mình qua tìm Vạn Hạ Trình.
Lần thứ hai đến Thâm Đại, buổi sáng thiếu niên nhắn QQ cho anh Vạn, hỏi có muốn đi ăn cùng cậu sau giờ tập không. Vạn Hạ Trình tập trung hàn mạch điện trong phòng thí nghiệm suốt nên không để ý điện thoại. Mãi đến 8 giờ tối, khi xuống lầu mua cơm, hắn mới thấy tin nhắn của người nọ.
Chàng thanh niên nghĩ giờ này chắc Bùi Tiểu Thập đã về từ lâu, nhưng vẫn lịch sự nhắn hỏi xem cậu còn ở đó không, đồng thời giải thích bấy giờ mình mới lên QQ.
Đối phương trả lời ngay lập tức: \”Vẫn còn á.\”
— Đang đâu thế?
— Em đợi anh ngoài cổng trường.
Thế là Vạn Hạ Trình ra ngoài tìm cậu, dù sao cũng một công mua đồ ăn.
Từ xa, hắn đã thấy Bùi Tiểu Thập loanh quanh đài phun nước ngoài cổng trường. Ánh sáng màu lam từ mặt nước phản chiếu lên chiếc áo phông trắng của cậu, trông vừa yên tĩnh lại có chút buồn chán.
Đến khi Vạn Hạ Trình lại gần, ai kia mới bừng tỉnh, tựa như đã đi lòng vòng đến mức loạn thần loạn trí, cứ đứng phỗng ra đó nhìn hắn một lúc mà chưa thốt nên lời.
\”Đợi lâu chưa?\”
Bùi Tiểu Thập mím môi, đáp: \”Cũng không lâu lắm. Em vừa uống trà sữa ở tiệm gần đây.\”
\”Để chờ tôi à? Nếu tôi không nhắn lại thì sao?\”
\”Em đợi được, miễn trước 11 giờ là ổn. Chuyến tàu cuối cũng khoảng tầm đó.\”
Vạn Hạ Trình im lặng trong giây lát rồi hỏi tiếp: \”Ăn tối chưa?\”
\”Trà sữa có được tính là bữa tối không nhỉ…\” Bùi Tiểu Thập lẩm bẩm. \”Lâu rồi em không uống, khéo phải 1,2 năm rồi á.\”
\”Định đợi ăn cùng tôi à? Lần sau đừng làm thế nữa, tôi chỉ ăn cho qua bữa thôi.\”
\”Em cũng vậy mà.\”
\”Được rồi.\” Hắn gật đầu.
Cổng trường vào buổi tối náo nhiệt hơn hẳn ban ngày. Hai bên vỉa hè chật kín các quầy hàng lớn nhỏ bán đủ món ăn vặt, xiên nướng, bún miến cháo mì đến đồ chiên xào.