Mùng 7 Tết, học kỳ hai còn chưa bắt đầu nhưng Vạn Hạ Trình đã quay lại phòng thí nghiệm của trường.
Đến tầm tháng Ba, Bùi Tiểu Thập nhắn tin hỏi sinh nhật hắn là ngày nào.
—— Ngày 2 tháng 2.
Bùi Tiểu Thập đáp lại bằng một icon khóc lóc, than rằng đã qua hơn một tháng rồi, sao không nói sớm.
—— Tôi không có thói quen tổ chức sinh nhật.
Bùi Tiểu Thập lại gửi một bức ảnh. Nhìn preview cũng đoán được đó là một chiếc bánh ngọt, nhưng Vạn Hạ Trình không mở xem để tiết kiệm dung lượng 3G.
—— Của ai vậy?
—— Em đó, hì hì. Ăn sinh nhật em!
Vạn Hạ Trình nhìn lịch — nay là ngày 25 tháng 3 – rồi trả lời \”Sinh nhật vui vẻ.\”
Xem ngày chỉ là phản xạ tự nhiên, còn nhớ kỹ cũng vì trí nhớ quá tốt.
Cùng ngày đó, Bùi Tiểu Thập chạy đến tìm hắn, bảo rằng không ăn hết bánh ngọt nên mang cho hắn một phần.
Với lý do hết sức bình thường, thiếu niên theo đuổi crush bằng một cách vụng về mà chân thành: Băng qua nửa thành phố để chia một miếng bánh cho người thương thầm.
Có thể Bùi Tiểu Thập không nghĩ việc này mất thời gian, nhưng Vạn Hạ Trình thì có.
Hắn nói bản thân đang bận trong phòng thí nghiệm, không có thời gian ăn, đừng tới đây.
Người nọ hỏi: \”Anh không cần ăn tối à?\”
Vạn Hạ Trình đáp sẽ ăn mì gói.
Cuối cùng Bùi Tiểu Thập vẫn đến, viện cớ là chưa ghé khu đại học bên này bao giờ nên muốn tiện đường xem thử. Vạn Hạ Trình đành ra cổng trường đón nhóc quỷ yêu này.
Lúc ấy vừa khéo 6 giờ, đúng giờ ăn tối. Vạn Hạ Trình đã chuẩn bị tinh thần làm bạn với mì gói, ai ngờ Bùi Tiểu Thập cầm theo không chỉ một chiếc bánh kem mới tinh mà còn hai hộp cơm khác.
Xách đồ cả quãng đường dài, thiếu niên vừa nói vừa thở dốc: \”Nãy em tranh thủ ghé mấy tiệm ven đường mua luôn bữa tối cho anh. Không biết anh thích mì xào hay miến xào nên em gọi cả hai. Với lại không rõ anh ăn cay không nên em dặn chủ quán đừng bỏ ớt.\”
\”Miến xào đi.\” Vạn Hạ Trình đáp. \”Cay nhiều hay ít cũng được. Đồ cay ở Thượng Hải không quá cay đâu.\”
\”Vậy em ăn mì.\” Bùi Tiểu Thập cười hì hì. \”Em cũng chưa ăn tối. Đi thôi, mình kiếm chỗ ngồi ăn.\”
Vạn Hạ Trình dẫn cậu đến căn tin. Kế hoạch ăn mì cho qua bữa của ai đó cuối cùng lại trở thành bữa tối có đồ xào và bánh sinh nhật ship từ nội thành.
\”Không phải nói là ăn không hết sao?\” Vạn Hạ Trình cong tay, khều khều hộp đựng. \”Trông giống chưa đụng gì hơn.\”
\”Có hai cái lận. Anh hai mang cho em một cái, cái này bạn cùng phòng mua.\” Bùi Tiểu Thập chân thành nói. \”Em không để anh ăn bánh thừa của người khác đâu.\”
Vạn Hạ Trình nói cảm ơn, rồi mở điện thoại ra xem lại bức ảnh cậu gửi khi nãy, chiếc bánh trong ảnh chính là cái cậu mang đến.