\”Tình hình nhà tôi ra sao hôm nay cậu cũng chứng kiến rồi, cảm thấy ổn thì cứ đến.\” Vạn Hạ Trình không ép buộc. \”Chân mọc trên người, muốn đi đâu thì đi, tôi nào cấm được.\”
Bùi Tiểu Thập đáp: \”Vậy không qua nhà nữa, em sẽ đến tiệm chú Lưu tìm anh.\”
\”Tôi thôi việc rồi. Chương trình học kỳ sau nhiều việc nên phần lớn thời gian phải ở lại trường.\”
Thì ra do ít ở nhà nên mới bảo mình không đến nữa!
Bùi Tiểu Thập như được hồi máu, phấn chấn kéo tay Vạn Hạ Trình: \”Vậy sau này em đến thẳng trường tìm anh nha!\”
\”Lau nước mắt trước đi.\” Cuối cùng, Vạn Hạ Trình chỉ nói vậy.
Bùi Tiểu Thập khoan về nhà ngay vì Vạn Hạ Trình vừa nhận được cuộc gọi từ Tào Đông. Anh bạn đang khiêng mấy thùng pháo hoa cùng vài người bạn, định lên sân thượng chỗ Vạn Hạ Trình để chơi.
Tào Đông là bạn cấp ba của Vạn Hạ Trình, đang học đại học ở Bắc Kinh. Năm đó, điểm thi của y thấp hơn Vạn Hạ Trình cả chục điểm nhưng lại đỗ một trường tốt hơn.
Dù thành tích của Vạn Hạ Trình rất tốt, nhưng thực ra hắn không có nhiều lựa chọn. Điểm số không thay đổi được tương lai, còn gia thế thì ngược lại. Nhà Tào Đông rất có điều kiện, mỗi lựa chọn quan trọng chỉ cần cân nhắc cho bản thân, riêng điều này đã giúp y có nhiều lợi thế từ xuất phát điểm hơn Vạn Hạ Trình.
Khoảng 9 giờ tối, phố ăn vặt ngập tràn xác pháo. Y đậu xe bên ngoài, cùng hai nam sinh khác chia nhau khiêng một thùng pháo đi bộ vào trong. Đồng hành cùng họ còn có hai cô gái, mỗi người xách một túi nhỏ đựng một ít pháo mini cầm tay.
Khi Vạn Hạ Trình nghe điện thoại, cả nhóm đã đứng chờ dưới nhà.
Sau khi lên đại học, Tào Đông lúc nào cũng muốn mọi người tụ tập, nhưng Vạn Hạ Trình rất bận nên Tào Đông chẳng buồn hỏi trước nữa, cứ thế kéo đàn kéo đống tới thẳng nhà hắn.
Vạn Hạ Trình hỏi Bùi Tiểu Thập muốn ở lại hay về, song thấy cậu có vẻ ham vui, miệng líu ríu rằng sẽ ở lại bèn dẫn cậu đi cùng.
Khi xuống lầu đón khách, Tào Đông vừa thấy mặt đã hỏi: \”Cụ nhà chú ngủ chưa?\”
Vạn Hạ Trình đá nhẹ vào bắp chân y: \”Chưa, nhưng bà nói mấy cậu ồn quá, bảo xôi xéo sớm đi.\”
Tào Đông cười hì hì, giả vờ co người lại, bỗng thấy Bùi Tiểu Thập sau lưng Vạn Hạ Trình: \”Con nít nhà ai đây?\”
Thiếu niên lập tức trả treo: \”Tôi là sinh viên năm nhất, bạn của anh ấy.\”
\”Anh Vạn, cậu lại xem ông cháu nhà cậu đắc ý ghê chưa này?\” Tính Tào Đông vốn thân thiện, nếu không phải đang xách thùng pháo khéo đã bẹo cái má bánh bao của Bùi Tiểu Thập. \”Là kiểu bạn nào của anh Vạn? Trước giờ chưa thấy nhóc bao giờ, có thật là sinh viên năm nhất không?\”
\”Tào Đông, bớt nói lại đi, đừng dọa em ấy nữa.\” Một nữ sinh xinh đẹp lên tiếng.
Bùi Tiểu Thập nghiêng đầu nhìn qua. Chị gái có nước da trắng, dáng người hoàn hảo, mặc một chiếc quần jeans cạp cao càng làm nổi bật đôi chân dài miên man, giọng nói rõ ràng lanh lảnh.