[Done/Đm] Nhiệt Độ Trên Không – Hà Khuyết – ❄️Chương 16 – Đọc Truyện Đam Mỹ Hoàn​

[Done/Đm] Nhiệt Độ Trên Không – Hà Khuyết - ❄️Chương 16

Hôm đó, Bùi Tiểu Thập ăn tối xong mới chịu về. Ban đầu cậu không muốn làm phiền mọi người, nhưng chị Bình nhiệt tình chuẩn bị cả phần của cậu nên đành ở lại dùng bữa với hai mẹ con.

Vạn Hạ Trình ăn cơm xong thì tan làm. Bùi Tiểu Thập ngầm hiểu, tự động lẽo đẽo theo sau. Lần này, cậu không viện lý do nữa, cứ tự nhiên đi cùng đến tận dưới khu nhà.

Hôm nay, Hứa Thục Anh không xuống lầu. Vạn Hạ Trình đứng dưới nhà hút thuốc, còn Bùi Tiểu Thập cứ loanh quanh bên cạnh. Thấy đối phương có vẻ không muốn về, Vạn Hạ Trình hỏi: \”Làm gì thế?\”

Bùi Tiểu Thập ngoan ngoãn đáp: \”Anh hút xong đi rồi mình nói chuyện.\”

\”…\” Vạn Hạ Trình trả lời, \”Hút thuốc không ảnh hưởng việc giao tiếp.\”

Bấy giờ, Bùi Tiểu Thập mới khai thật: \”Sắp Tết rồi, năm nay anh định ở đâu?\”

\”Có mỗi câu này mà nghĩ từ nãy đến giờ? Sao nãy đi đường cậu không hỏi luôn?\”

\”Giờ người ta mới nghĩ ra mà.\” Bùi Tiểu Thập cúi đầu nhìn mũi giày, trông hơi ngại ngùng.

Vạn Hạ Trình liếc cậu một cái: \”Vậy ra, cậu theo tôi về chỉ vì chuyện này?\”

\”Không có chuyện thì không được đi theo anh à?\” Bùi Tiểu Thập ngẩng đầu, giọng điệu tự tin hơn hẳn. Dù gì bây giờ mình đã là \”bạn bè\” do anh Vạn thân phong rồi.

\”Được chứ.\” Vạn Hạ Trình đáp gọn.

Bùi Tiểu Thập nhắc khéo: \”Anh vẫn chưa trả lời em.\”

\”Còn đi đâu được, ăn Tết ở đây thôi.\”

\”À à, em thấy bình thường chỉ có anh với bà, tưởng hai người sẽ về quê hoặc đi đâu đó.\” Bùi Tiểu Thập hỏi tiếp, \”Vậy ba mẹ anh có về ăn Tết không?\”

\”Chỉ có tôi với bà, không còn ai khác.\”

\”Họ không về á? Cô chú bận lắm ạ?\”

Nếu là trước đây, Vạn Hạ Trình sẽ trả lời qua loa cho xong chuyện, lần này cũng không ngoại lệ. Nhưng khi lời nói lấp lửng đầu môi, hắn lại đổi ý, dụi điếu thuốc vào tường. \”Đều không còn nữa.\”

Nghe câu đó, Bùi Tiểu Thập ngẩn người, hỏi: \’Là… là không còn theo cách em nghĩ đúng không?\’

Vạn Hạ Trình định nói thẳng \”Chết rồi\”, nhưng nhìn vẻ mặt Bùi Tiểu Thập, hắn đổi cách diễn đạt: \”Ba mẹ tôi mất rồi.\”

\”Xin… xin lỗi, em không biết.\” Bùi Tiểu Thập lúng túng.

\”Xin lỗi gì chứ, cậu không biết là điều bình thường.\” Vạn Hạ Trình cười, vỗ nhẹ vai đối phương, \”Cảm ơn cậu đã quan tâm.\”

\”Anh còn người thân nào khác không?\”

\”Không có.\” Vạn Hạ Trình thấy như này không tính là nói dối.

Bùi Tiểu Thập cúi đầu, trầm ngâm nghĩ ngợi gì đó. Vài giây sau, cậu lại ngẩng lên, nói với Vạn Hạ Trình. \”Thế thì, năm nay chúng mình cùng ăn Tết nhé.\”

Vạn Hạ Trình nhìn cậu chăm chú, định từ chối ngay. Nhưng đối diện ánh mắt kiên định của Bùi Tiểu Thập, hắn thoáng do dự: \”Cậu muốn đón Tết thế nào?\”

Đang có 0 bình luận
Image

Lời bình luận giới hạn từ 15 đến 500 kí tự.