[Done/Đm] Nhiệt Độ Trên Không – Hà Khuyết – ❄️Chương 15 – Đọc Truyện Đam Mỹ Hoàn​

[Done/Đm] Nhiệt Độ Trên Không – Hà Khuyết - ❄️Chương 15

Thấy Vạn Hạ Trình bảo đừng nghiêm trọng hóa vấn đề, Bùi Tiểu Thập bèn đổi chuyện khác:

\”Em nhớ Thâm Đại khá xa nhà anh, ngày nào cũng chạy qua chạy lại hai nơi thế này có mệt lắm không?\”

Vạn Hạ Trình cất điện thoại, đút tay vào túi áo rồi đi tiếp: \”Nghỉ trưa ngắn quá nên không về.\”

Vừa rẽ vào đầu ngõ, Bùi Tiểu Thập thấy bóng một bà cụ ngồi một mình dưới tầng, phía cuối con hẻm yên tĩnh.

Sau khi mặt trời lặn, ánh đèn hành lang dưới mái vòm trở thành nguồn sáng duy nhất. Các tòa nhà san sát nhau, khiến ngõ nhỏ thêm phần ẩm thấp, tối tăm. Dây phơi quần áo giăng chằng chịt trên đầu. Thỉnh thoảng, những bộ đồ chưa kịp khô nhỏ nước xuống, phảng phất mùi ấm mốc khó chịu.

Hôm nay, Hứa Thục Anh bật đèn không phải cho bà, mà để đợi Vạn Hạ Trình trở về.

\”Về rồi hả con?\” Hứa Thục Anh quay về phía họ. \”Còn dẫn bạn theo nữa.\”

\”Bà siêu quá, chỉ nghe tiếng bước chân đã biết là tụi con.\” Bùi Tiểu Thập kinh ngạc.

Thỉnh thoảng ăn tối xong, Hứa Thục Anh sẽ xuống lầu đi dạo một vòng như hôm nay.

\”Là Tiểu Thập phải không? Chân con sao rồi? Vào nhà chơi đã, bà rửa hoa quả cho hai đứa ăn.\” Hứa Thục Anh đáp.

Bùi Tiểu Thập híp mắt cười, quên mất Hứa Thục Anh không nhìn được: \”Cảm ơn bà. Chân con đỡ nhiều rồi, ngoài đi chậm hơn bình thường một chút thì không sao ạ.\”

Vốn Bùi Tiểu Thập định về luôn. Vạn Hạ Trình cũng ngầm hiểu đối phương chỉ tản bộ đến dưới nhà mình rồi sẽ rời đi nên cả hai đều không đề cập gì đến chuyện ăn trái cây.

Hứa Thục Anh kể thêm: \”Hôm qua Hạ Trình mua nhiều quá. Một mình bà ăn không xuể, nó thì chẳng ăn mấy.\”

Thấy Vạn Hạ Trình không giải thích với Hứa Thục Anh về nguồn gốc của số trái cây, cậu chợt nhận ra hắn là kiểu người không muốn thêm bất kỳ yếu tố \”không cần thiết\” nào vào cuộc sống của mình. Không cần làm thân với những người chỉ gặp một lần, ai tặng cũng không quan trọng, nên chẳng cần kể cặn kẽ. Nếu giữa hai điểm có một đường ngắn nhất thì không cần vòng vo tam quốc làm gì.

Các nút thắt đã được tháo gỡ, Bùi Tiểu Thập chợt hiểu ra.

Vạn Hạ Trình không nhằm vào bất kỳ ai, càng không phải cậu, mà vốn dĩ hắn là vậy.

Dù bản thân khác hẳn kiểu tính cách đó, nhưng phim ảnh đã dạy cậu rằng, cuộc sống là muôn hình vạn trạng. Mỗi người đều có nét riêng, nên cậu có thể bao dung và thích nghi với tất cả!

Những luận điểm trong vòng tròn logic đã kết nối, Bùi Tiểu Thâp – \”top 1 delulu\” đã tự tẩy não tới quên luôn cái chân đang băng bó. Cậu vịn lan can leo \”bịch bịch bịch\” phát một, nom còn nhanh nhẹn hơn cả lúc chân lành.

Đi được nửa chừng, cậu sực nhớ quên chưa đỡ bà. Nhưng nhìn lại, bà tự leo còn nhanh hơn.

Tối hôm đó, sau khi ăn trái cây, đến lúc về, Bùi Tiểu Thập cười toe toét nói với hắn: \”Bây giờ chúng ta là bạn rồi nhé.\”

Đang có 0 bình luận
Image

Lời bình luận giới hạn từ 15 đến 500 kí tự.