—— \”Anh cho em qua nhà sạc nhờ một chút được không?\”
\”Xin lỗi, không tiện lắm.\” Vạn Hạ Trình đã trả lời như vậy.
\”Hơ, vậy thì thôi.\” Bùi Tiểu Thập cúi đầu, hai tay vung vẩy đầy thất vọng. Cậu ngẩng đầu ngó nghiêng xung quanh, thấy các cửa hàng đã nghỉ hết, chỉ còn một nhà kho tạm bợ bằng tôn phía bên kia đường vẫn sáng đèn. Nếu không còn cách nào khác, có lẽ cậu sẽ phải đi dọc mấy ngõ nhỏ hy vọng tìm được ai đó tốt bụng cho sạc nhờ điện thoại.
Ủa khoan, Bùi Tiểu Thập sực nhớ… Hình như cậu không mang sạc theo…
\”À này… nhà anh có sạc iPhone không?\” Cậu hỏi lại, quên mất người này vừa từ chối xong.
Năm 2012, iPhone vẫn là món xa xỉ dù ở thành phố lẫn nông thôn. Trừ khi đến cửa hàng điện thoại, bằng không thì khó lòng tìm được ở chốn khỉ ho cò gáy hiếm người dùng này, nhất là khi đã gần 11 giờ đêm, hầu như tất cả cửa hàng đã đóng cửa từ lâu.
Vạn Hạ Trình nói: \”Nếu cần gọi điện, tôi có thể cho cậu mượn điện thoại.\”
Bùi Tiểu Thập xỉu xìu xiu: \”Em không nhớ số.\”
\”Số bố mẹ mà cũng không nhớ à?\”
Bùi Tiểu Thập lắc đầu: \”Em còn không nhớ số của quản gia ý.\”
Vạn Hạ Trình không hình dung được nhà giàu cỡ nào mới có quản gia, bèn hỏi tiếp: \”Ngoài quản gia, cậu còn nhớ số ai khác không?\”
\”Em nhớ số của ba và anh hai, nhưng mà em không muốn gọi cho họ.\”
Thấy Vạn Hạ Trình im lặng, Bùi Tiểu Thập bổ sung: \”Họ hay bận lắm, chắc nghĩ giờ này em đang ở trường rồi.\”
\”…Vậy là cậu trốn khỏi trường, giờ không có nơi để về?\” Vạn Hạ Trình tiếp lời.
Bùi Tiểu Thập bỗng im lặng, môi mím chặt thành một đường thẳng, cái mũi hơi hếch lên như sắp khóc.
Và rồi cậu khóc thật. Thiếu niên ngồi xổm xuống đất, tay lau nước mắt.
Lẽ ra cậu không nên trái lời giáo viên mà lẻn ra ngoài. Làm gì có chuyện được nhận vào đoàn phim dễ như vậy. Cậu nhớ lại những lời Chương Thu Phương từng nói, ba đời nhà họ Bùi làm kinh doanh, chưa từng có ai theo nghiệp diễn, còn bảo cậu hoàn toàn không hợp làm diễn viễn.
Chương Thu Phương là vợ cả của Bùi Hoa Vĩnh, cha ruột của Bùi Tiểu Thập, nhưng không phải mẹ ruột của cậu.
Năm 44 tuổi, khi làm việc tại một chi nhánh phía Bắc, Bùi Hoa Vĩnh đã lợi dụng việc mình đã ly hôn để chiếm được lòng tin của Hạ Hồng, một nữ sinh viên vừa tốt nghiệp. Khi ấy, Hạ Hồng mới làm tại Bùi thị, vẫn chưa biết rõ về Bùi Hoa Vĩnh, cộng thêm việc sau này được sắp xếp làm thư ký riêng của gã nên càng bị giới hạn cơ hội tiếp xúc với bên ngoài. Vì vậy, cô gái ngây thơ chẳng mấy chốc mà sa vào lưới tình. Không lâu sau, trong một lần khám sức khỏe định kỳ của công ty, cô phát hiện mình đã có thai ngoài ý muốn.
Đúng là cháy nhà mới ra mặt chuột. Bùi Hoa Vĩnh biện minh rằng ông ta chỉ mới ly thân với vợ cũ chứ chưa ly dị, nên không thể cưới cô, đồng thời còn yêu cầu Hạ Hồng phá đứa trẻ trong bụng.