[Done/Đm] Nhiệt Độ Trên Không – Hà Khuyết – ❄️ Chương 60 – Đọc Truyện Đam Mỹ Hoàn​

[Done/Đm] Nhiệt Độ Trên Không – Hà Khuyết - ❄️ Chương 60

Năm 2016, vào ngày sinh nhật của Bùi Tiểu Thập, lần đầu tiên hai người qua đêm tại khách sạn, cậu nhận được một bất ngờ nhỏ từ Vạn Hạ Trình. Đó là một khối vuông trong suốt bằng acrylic, to bằng nửa bàn tay, nếu nhấn nút sẽ phát sáng. Món quà chẳng đáng bao nhiêu tiền, nhưng ít nhất vẫn hoàn thành nhiệm vụ đẹp trong câu \”có đỏ mà không có thơm.\”

Bất kể \”chẳng nên cơm cháo gì\”, Bùi Tiểu Thập vẫn xem như báu vật mà cất giữ cẩn thận.

Qua nửa đêm, cả hai nằm trên giường sau khi dùng hết hai cái bao cao su. Vạn Hạ Trình không bóc trần rằng size này bị nhỏ mà chính Bùi Tiểu Thập đã nhận ra. Ở lần cuối, cậu nhất quyết không cho anh ghệ đeo bao nữa, vừa đỏ mặt vừa ngang ngược tự tay tuột nó ra khỏi \”Vạn bé\”.

Hắn hỏi: \”Nóng quá à? Mặt em đỏ hết rồi.\”

Mặt ai kia càng đỏ hơn: \”Anh cố ý hỏi vậy phải không?\”

\”Vì anh cũng thấy nóng.\” Vạn Hạ Trình cười, lật người khỏi người cậu rồi giảm nhiệt độ phòng thấp hơn 2 độ.

Rút kinh nghiệm từ lần đầu, lần này thiếu niên đã dễ dàng tiếp nhận hơn. Mặc dù không đeo bao, Vạn Hạ Trình cuối cùng chỉ làm bẩn bụng đối phương.

Hành sự xong xuôi, cả hai tự lau chùi. Bùi Tiểu Thập vừa lau vừa ấp úng: \”Lần sau anh cứ ra bên trong nhé, không sao đâu.\”

Vạn Hạ Trình lau xong ném giấy đi, rồi ấn nhẹ lên bụng ai kia: \”Không được. Lỡ cấn bầu thì sao?\”

Bùi Tiểu Thập ôm chầm lấy tay hắn, cười tít cả mắt, bắt đầu được voi đòi tiên: \”Nếu mang thai thì em sẽ gả cho anh!\” Vui quá đâm ra coi trời bằng vung, mặt dày nói: \”Được không? Ông xã ơi?\”

Vạn Hạ Trình rút tay lại: \”Sến quá.\”

Bùi Tiểu Thập bổ nhào lên người đối phương: \”Được lắm, mặc quần vào là không nhận người nữa rồi!\”

Vạn Hạ Trình không thèm đấu khẩu, vỗ mông cậu ra hiệu nằm sang chỗ khác, nhanh chóng rút cái khăn tắm đã trải để tránh làm ướt ga giường ra, mặc lại quần lót và quần đùi rồi mới nằm xuống.

Bùi Tiểu Thập vẫn để người trần như nhộng, nghịch ngợm bò lên người hắn quậy loạn, bảo \”Không cho anh ngủ đâu\”. Vì quá mạnh bạo, kết quả đụng tới cái mông bị trọng thương cả đêm. Cậu đau tới nhíu mày, đành ngoan ngoãn nằm xuống ngủ bên cạnh người nọ.

Khi đèn tắt, bàn tay để dưới chăn của Bùi Tiểu Thập được nhét cho một khối lập phương.

Cậu lấy khối vuông ra khỏi chăn. Trong căn phòng tối đen như mực, nó phát ra chút ánh sáng mờ ảo màu cam, trông cực kỳ nổi bật.

Thiếu niên chưa biết là gì, nhưng đã buột miệng nói ngay: \”Em thích lắm!\” Hào hứng nói liên tiếp bốn, năm lần \”thích lắm\” mới sực nhớ để hỏi liệu có phải quà sinh nhật của bản thân không, song cũng không hỏi Vạn Hạ Trình đây là gì.

Với Bùi Tiểu Thập, là gì cũng không quan trọng, quan trọng là anh đã tặng nó cho cậu.

Tuy thiếu niên không thắc mắc, Vạn Hạ Trình vẫn tự nói: \”Ừ, quà sinh nhật tặng em. Anh tự làm, chẳng có tác dụng gì đâu, chỉ là món đồ trang trí biết phát sáng thôi.\”

Đang có 0 bình luận
Image

Lời bình luận giới hạn từ 15 đến 500 kí tự.