[Done/Đm] Nhiệt Độ Trên Không – Hà Khuyết – ❄️ Chương 17 – Đọc Truyện Đam Mỹ Hoàn​

[Done/Đm] Nhiệt Độ Trên Không – Hà Khuyết - ❄️ Chương 17

Hai ngày trước Giao thừa, Vạn Hạ Trình nhận tháng lương cuối cùng của năm từ chỗ chú Lưu, đồng thời xin nghỉ công việc hiện tại. Sau Tết, hắn cần tập trung vào các dự án quan trọng tại trường, không còn thời gian đi làm thêm nữa.

Thanh niên tranh thủ ghé qua chợ đồ cũ, mua hết các linh kiện máy tính đã nhắm sẵn từ trước: CPU, bo mạch chủ, card đồ họa, RAM, ổ cứng, ổ đĩa CD-ROM, màn hình, vân vân và mây mây. Khác với những người tự lắp máy tính để thỏa mãn sở thích cá nhân, Vạn Hạ Trình làm vậy đơn giản để tiết kiệm chi phí.

Chiếc PC cũ dùng từ thời cấp hai đã hỏng vào mùa hè năm ngoái, cho tới giờ vẫn chưa thay cái mới. Dù kinh tế không dư dả, Hứa Thục Anh chưa bao giờ để hắn thua thiệt. Trước khi mắt yếu hẳn, người khác có thứ gì, bà cũng cố gắng cho cháu được bằng bạn bằng bè. Vì vậy, từ những năm trung học, hắn đã có một chiếc máy tính riêng ở nhà.

Như bao đứa con trai khác, Vạn Hạ Trình cũng từng chơi game, nhưng nhanh chóng thấy chán vì hay gặp bug hoặc NPC trong game quá ngu. Thỉnh thoảng, với mấy trò mang tính thử thách cao, hắn còn tự viết một chương trình hack, coi như vừa chơi vừa học lập trình.

Mọi thứ thật tẻ nhạt.

Đời thực đơn giản nhàm chán một thì trong game còn nông cạn gấp mười. Khi nhận ra bất kể qua bao nhiêu level vẫn chẳng thể cứu được đôi mắt của bà, hắn đã bỏ game.

Vạn Hạ Trình dễ dàng buông bỏ bất kỳ thứ gì, có lẽ vì bản thân chưa từng thật sự đam mê chúng. Vậy nên, máy tính chỉ là công cụ để học và kiếm tiền: Mày mò lập trình, thiết kế đồ họa, nhận vài đơn trên mạng.

Chung quy lại, đồng tiền đi liền khúc ruột.

Với Vạn Hạ Trình, dành thời gian thỏa mãn sở thích cá nhân thật lãng phí. Hắn không thể tưởng tượng nổi bản thân sẽ làm những điều tương tự.

Năm đó, phần mềm hack game hắn tiện tay làm cuối cùng cũng bán được  với giá khá hời.

Vạn Hạ Trình chưa bao giờ bận tâm vì thiếu hay mất đi thứ gì. Có máy tính thì kiếm tiền bằng máy tính, không có thì tìm cách khác.

Sau khi đóng học phí cho kỳ tiếp theo của năm hai, Vạn Hạ Trình chưa mua máy tính ngay. Cuộc sống nhiều biến số hơn là thiếu mất một chiếc máy tính. Trong người có chút tiền phòng thân vẫn tốt hơn rỗng túi, nếu cần dùng đã có quán net lo.

Chỉ đến khi một số cuộc thi yêu cầu bắt buộc, Vạn Hạ Trình mới quyết định dùng tháng lương cuối năm để tự lắp một chiếc. Với hắn, mọi quyết định đều dựa trên mức độ cần thiết, thời điểm và nhu cầu sử dụng.

Build máy xong, hắn phụ Hứa Thục Anh một tay với mấy việc vặt bà nhận làm tại nhà từ các xưởng gia công: khi thì khâu bóng tennis, lúc lại may găng tay, cùng vô số việc không tên khác. Nhiệm vụ chủ yếu là đi lấy các bao vải từ nhà máy về theo định kỳ, đợi Hứa Thục Anh làm xong thì mang trả cho mối để nhận tiền công.

Hai bà cháu vốn ít nói chuyện nên Vạn Hạ Trình cũng chẳng hỏi nhiều. Có lẽ Hứa Thục Anh thuộc phái hành động, nói ít làm nhiều, thành ra Vạn Hạ Trình lười mở miệng theo.

Đang có 0 bình luận
Image

Lời bình luận giới hạn từ 15 đến 500 kí tự.