[Done/Đm] Nhiệt Độ Trên Không – Hà Khuyết – ☃️Chương 8 – Đọc Truyện Đam Mỹ Hoàn​

[Done/Đm] Nhiệt Độ Trên Không – Hà Khuyết - ☃️Chương 8

Họ bắt đầu dây dưa với nhau từ khi nào?

Trong phòng không bật đèn, cả hai cứ thế cho đến khi mắt quen dần với bóng tối.

Bùi Tiểu Thập ôm cổ Vạn Hạ Trình, hai gương mặt áp sát vào nhau, mũi chạm mũi. Quần cargo của cậu cọ xát với quần tây của hắn, phát ra tiếng sột soạt. Giày bị Bùi Tiểu Thập đá văng, dùng chân trần giẫm lên giày da của người đàn ông.

Cả hai ngã xuống tấm thảm trong phòng khách. Vạn Hạ Trình chống khuỷu tay ra sau, cơ bắp rắn chắc căng lên dưới lớp áo sơ mi. 

Chỉ cần hắn muốn, hắn có thể nhấc Bùi Tiểu Thập lên dễ dàng như nhấc một chú gà con bất cứ lúc nào, nhưng Vạn Hạ Trình không làm vậy, chỉ im lặng mím môi. Cho đến khi thiếu niên bắt đầu phát ra tiếng thút thít như con thú nhỏ bị thương, cả người không ngừng run rẩy thì Vạn Hạ Trình mới đè vai cậu xuống, ép thiếu niên nằm dưới thân mình.

Hắn dùng tay còn lại siết cổ tay của Bùi Tiểu Thập, mạnh đến mức như muốn nghiền nát xương cốt. Đôi môi lạnh lẽo chạm vào môi cậu, không giống một nụ hôn mà như một cuộc chiến. Răng môi giằng xé thiếu điều cắn chết đối phương.

Da của Bùi Tiểu Thập rất mềm, bị dùng lực như vậy chắc chắn sẽ đỏ lên, nhưng cả hai chẳng ai bận tâm đến nó. Vạn Hạ Trình rời khỏi môi cậu, cúi đầu nhìn đối phương chằm chằm.

\”Đây là thứ em muốn à?\”

Bùi Tiểu Thập biết nụ cười của mình lúc này rất khó coi, nhưng cậu không muốn để nước mắt che lấp gương mặt, đành lấy tay còn lại quệt qua loa. \”Anh là người duy nhất em từng yêu.\”

Rồi cậu nói thêm: \”Em sạch lắm.\”

Vạn Hạ Trình xoay người, ngồi xuống một bên thảm, dùng lòng bàn tay lau vết máu bên khóe miệng.

Bùi Tiểu Thập cũng ngồi dậy, cười ngây ngô một chút rồi lau vết máu trên môi mình. Sau đó, cậu quỳ gối, chậm rãi nhích lại gần Vạn Hạ Trình, thử thăm dò bằng cách cạy nhẹ đầu gối của hắn. Thấy người nọ không ngăn cản, cậu bắt đầu thò tay xuống cởi thắt lưng.

Tiếng khóa kim loại va chạm vang lên, giống như âm thanh từ tiệm kim khí năm xưa xuyên qua không – thời gian vọng về. Bùi Tiểu Thập cúi sát người vào Vạn Hạ Trình, ngẩng đầu nhìn hắn. Nhiều năm trước, cũng có một nhóc con ngồi xổm trước cửa tiệm nhà ông Lưu, ngắm nhìn chàng trai bận rộn bên trong.

Rèm cửa đung đưa theo gió, ánh trăng bén nhọn hắt lên một bên mặt của Vạn Hạ Trình, tạo thành vệt bóng đen vặn vẹo đổ dài trên thảm. Bùi Tiểu Thập ngồi quay lưng với cửa sổ, vừa khéo chặn hết ánh sáng trên khuôn mặt mình.

Vạn Hạ Trình không ngăn cậu cởi thắt lưng của mình, chỉ vươn tay nắm cằm Bùi Tiểu Thập xoay về phía có trăng, mượn ánh sáng nhìn rõ gương mặt đã giàn giụa nước mắt.

Dường như Bùi Tiểu Thập chưa nhận ra bản thân đang khóc, cũng chẳng hiểu tại sao gã làm vậy. Cậu chỉ biết mở to đôi mắt mờ mịt, đối diện ánh mắt của đối phương trong sự hoang mang tột độ.

Thắt lưng đã được cởi hẳn ra. Bùi Tiểu Thập cúi người, cuộn tròn thành quả bóng nhỏ, gần như sắp rúc vào lòng hắn. Cậu kéo khóa quần Vạn Hạ Trình xuống thật chậm, lật thứ bên trong ra khỏi quần lót rồi nắm lấy bằng cả hai tay.

Đang có 0 bình luận
Image

Lời bình luận giới hạn từ 15 đến 500 kí tự.