[Done/Đm] Nhiệt Độ Trên Không – Hà Khuyết – ☃️Chương 54 – Đọc Truyện Đam Mỹ Hoàn​

[Done/Đm] Nhiệt Độ Trên Không – Hà Khuyết - ☃️Chương 54

Đêm về khuya, Vạn Hạ Trình nằm trên giường chưa ngủ, mở mắt nhìn trần nhà đến khi mắt thích nghi dần với bóng tối. Nếu bật một chiếc đèn nhỏ lên, có thể thấy Bùi Tiểu Thập cuộn tròn thành một cục nhỏ bên cạnh, yên bình say giấc nồng.

Chỉ cần giơ tay ra, người này sẽ ngoan ngoãn chủ động rúc vào lòng hắn, để đối phương cảm nhận hơi ấm và nhịp thở của mình.

Dẫu ở khách sạn, Bùi Tiểu Thập cũng tự mang sữa tắm riêng, vẫn là hương đào mật như trước. Suốt bao năm qua, chỉ vì một lần Vạn Hạ Trình nói thích, Bùi Tiểu Thập cứ thế dùng mãi đến tận bây giờ.

Mỗi khi nhớ lại quá khứ, người đàn ông lại trằn trọc khó ngủ tựa lúc này. Mỗi tiểu tiết về cố nhân đã muốn quên, giờ ngẫm lại mới phát hiện bản thân đều nhớ như in.

Như Tào Đông từng nói, trí nhớ của hắn quá tốt, chẳng có gì là không nhớ. Vạn Hạ Trình thật sự nhớ được tất cả.

Nếu biết trước cậu sẽ thành như bây giờ, ắt hẳn năm đó Vạn Hạ Trình đã dẫn người nọ theo.

Hồi xưa, Bùi Tiểu Thập thích \”Đêm An Giấc\” đến mức mỗi lần nghĩ đến nó đều vui sướng đến mức lăn lộn dưới sàn. Người hàng ngày ôm laptop xem phim, nói rằng mình sẽ trở thành Leonardo thứ hai, kỹ năng diễn xuất chẳng thua kém ai nhưng vẻ ngoài \”thanh tú quá mức\” khiến cậu khó nhận được kịch bản lẫn vai diễn tốt. Sau bao lần thất bại, cuối cùng bản thân cũng chộp được một miếng bánh hời, thậm chí ngủ mơ còn nói mớ lời thoại. 

Một Bùi Tiểu Thập như vậy, không ai có quyền tước đoạt giấc mơ của cậu.

Thế nên năm đó, người đàn ông đã thay đối phương đưa ra lựa chọn. Chẳng ngờ rằng vài năm sau tái ngộ, chỉ nghe Bùi Tiểu Thập nói duy nhất một câu \”Không đóng phim nữa.\”

Chẳng những ngưng đóng phim còn tự khiến bản thân tràn đầy thương tích, cả thể xác lẫn tâm hồn đều bị thứ gọi là \”hồi ức\” xé toạc thành từng mảnh. Mỗi cái ôm của cậu đều siết chặt tới mức toàn bộ máu thịt và nỗi đau như đang truyền sang cơ thể còn lại, khiến hắn không cách nào che đậy mọi thứ ngoài tầm hiện hữu trước mắt để yên giấc như những đêm xưa cũ.

Con người sẽ không bị những thứ bản thân không để tâm giày vò. Song một khi đã để tâm, tự nhiên sẽ có điểm yếu, huống hồ là thích hay yêu.

Việc yêu một Bùi Tiểu Thập đã rút cạn tất cả sự phi lý trí của Vạn Hạ Trình. Loại phi lý này giống như quay về thời kỳ hoang sơ, nơi hắn sẵn sàng nhường lại thân cây cứu mạng duy nhất cho bạn đời ốm yếu. Dẫu biết nếu mình chết, người trên cây ấy cũng chưa chắc có thể sống.

Có lẽ, tình yêu căn bản là vượt qua mọi lý trí lẫn logic, giống như cậu từng nói muốn để Rose quyên sinh theo Jack. Giờ đây, Vạn Hạ Trình cũng tin thiếu niên sẽ nhảy từ trên cây xuống, đối đầu với thú dữ vì hắn.

Trước khi ngủ, làm một nháy với Bùi Tiểu Thập quả thực giúp dễ ngủ hơn hẳn. Hắn đã trở mình hai lần, nhưng cậu vẫn không tỉnh.

Dù tối nay vận động nhiều hơn là Vạn Hạ Trình, nhưng cuối cùng người mệt lả lại là Bùi Tiểu Thập. Trong lúc làm, người đàn ông thấy bụng của ai kia mỏng đến mức có thể lờ mờ nhìn thấy hình dáng của vật đang ra vào. Khi đẩy mạnh hơn chút, mặt cậu tái nhợt nom như chịu không nổi, nhưng vẫn ôm hắn chẳng rời, không cho rút ra dù chỉ một chút, muốn hắn cứ thế đâm mạnh vào trong.

Đang có 0 bình luận
Image

Lời bình luận giới hạn từ 15 đến 500 kí tự.