[Done/Đm] Nhiệt Độ Trên Không – Hà Khuyết – ☃️Chương 52 – Đọc Truyện Đam Mỹ Hoàn​

[Done/Đm] Nhiệt Độ Trên Không – Hà Khuyết - ☃️Chương 52

\”Tôi thấy một cái túi khác, định trả khăn và thẻ phòng lại à?\” Vạn Hạ Trình đưa tay, lau nước mắt giúp cậu. \”Nếu vậy, tôi sẽ cầm đi luôn cùng quà.\”

Bấy giờ, Bùi Tiểu Thập mới lộ ra vẻ không nỡ, như thể đổi ý chạy tới sofa, ôm chặt cái túi chứa khăn và thẻ phòng vào lòng, ấp úng bảo: \”Đồ đều là anh tự đưa cho em. Thẻ phòng sau này có thể em sẽ dùng đến. Còn khăn, để em đeo thêm vài ngày… rồi trả anh sau.\”

Vạn Hạ Trình bước tới, hỏi: \”Khi nào em cần dùng thẻ phòng?\”

Bùi Tiểu Thập không biết đáp sao, bèn nói qua loa: \”Thì… trước mắt cứ để chỗ em đã.\”

Người đàn ông tháo cà vạt, bỏ vào túi cùng khuy măng sét, vừa làm vừa hỏi: \”Hôm nay muốn đi cùng tôi không? Hay vẫn định ở một mình tiếp?\”

Bùi Tiểu Thập ôm túi ngồi trên sofa, im lặng hồi lâu mới ngẩng đầu hỏi: \”Em muốn anh ở lại đây với em, được không ạ?\”

Bùi Tiểu Thập hoàn toàn không ngờ đối phương sẽ trả lời: \”Được.\”

\”Anh đừng vì thấy em đang không ổn mà tùy tiện chiều theo nhé.\” Bùi Tiểu Thập vội đứng dậy. Ánh mắt vừa giao nhau với ai kia thì thoáng lộ vẻ sợ hãi, bèn lảng đi chỗ khác. \”Em biết bản thân thế này là bất thường, là không đúng. Em không mong anh ở lại mãi, em… em chỉ xin một đêm của anh… Ở lại bên em một chút cũng được…

\”Được, còn yêu cầu nào nữa không?\” Vạn Hạ Trình tiếp lời. \”Đừng giữ trong lòng. Cứ thử nói ra xem, biết đâu tôi sẽ đồng ý.\”

Khoảnh khắc nghe thấy câu nói ấy, Bùi Tiểu Thập thoáng có ảo giác làn sương mờ trên đỉnh đầu bỗng tan biến. Tấm rèm phủ trước mắt suốt bao năm qua dường như được ai đó vén lên, để ánh sáng rọi tới tận đáy lòng.

Bùi Tiểu Thập cắn môi, im lặng hồi lâu sau đó lên tiếng: \”Anh từng bảo chia tay rồi thì đừng gặp lại. Nhưng bây giờ, em muốn theo đuổi anh thêm lần nữa… Nên chúng ta không thể không gặp, mà phải gặp nhau thường xuyên!\”

Hóa ra câu \”đừng gặp lại\” lại có sức nặng đến vậy trong lòng thiếu niên. Điều này, Vạn Hạ Trình hoàn toàn không ngờ đến.

\”Được.\” Hắn đáp. \”Còn gì nữa không?\”

\”Cả cái này, nếu anh không thích em thì phải nói thẳng. Đừng miễn cưỡng chịu đựng.\”

Ánh mắt Vạn Hạ Trình chăm chú nhìn đối phương, không trả lời ngay.

\”Không được im lặng!\” Bùi Tiểu Thập đánh bạo, tiếp tục yêu cầu.

Dáng vẻ có vài phần giống trước đây. Song những năm tháng liên tục tự phủ nhận bản thân đã khiến Bùi Tiểu Thập khi nói chuyện rõ ràng bị thiếu tự tin hơn nhiều, thay vào đó là sự lúng túng, không chắc chắn.

Vạn Hạ Trình thấy mấy lời này thật vô nghĩa, nhưng vì người nọ muốn hai người thảo luận, đành miễn cưỡng đáp: \”Em nghĩ tôi là kiểu người tự ép buộc bản thân sao? Nói thật nhé, chuyện yêu đương với tôi chưa bao giờ là điều bắt buộc phải có trong cuộc đời.\”

Không hiểu sao, lòng Bùi Tiểu Thập bỗng dâng lên chút vui sướng khó tả.

\”Nhưng anh vẫn yêu em mà!\” Thiếu niên không kìm được bật ra, khóe miệng hơi cong lên.

Đang có 0 bình luận
Image

Lời bình luận giới hạn từ 15 đến 500 kí tự.