[Done/Đm] Nhiệt Độ Trên Không – Hà Khuyết – ☃️Chương 51 – Đọc Truyện Đam Mỹ Hoàn​

[Done/Đm] Nhiệt Độ Trên Không – Hà Khuyết - ☃️Chương 51

Nơi họ đã từng sống chung một thời gian không ngắn cũng chẳng dài, nếu dùng từ \”nát\” để tả chắc chắn không quá chút nào. Ai cũng có thể gọi thẳng như vậy, đương nhiên bao gồm cả Vạn Hạ Trình. Chỉ có Bùi Tiểu Thập là tự lừa mình dối người, cố bám víu vào chút ít ký ức tốt đẹp đã qua để bản thân không chết mòn hoàn toàn. Chính vì vậy, thiếu niên không muốn thừa nhận rằng quá khứ của họ cũng đầy rẫy khiếm khuyết.

Sau khi bỏ Vạn Hạ Trình lại một mình ngoài ban công, Bùi Tiểu Thập trở vào nhà. Ý nghĩ đầu tiên lóe lên trong đầu cậu là hối hận – hối hận vì đã nổi nóng với người nọ.

Hắn đứng hút thuốc một mình , còn thiếu niên ngồi trên sofa, xoay xoay tay, khóe mắt trộm liếc người đàn ông. Những suy nghĩ bận lòng, cố chấp trong đầu đều tan biến, toàn bộ sự chú ý dồn về phía đối phương.

Khi vào nhà, Vạn Hạ Trình vẫn để chân trần, xách đôi dép bước tới trước mặt cậu, sau đó khom lưng đặt xuống bên chân: \”Đi đi, tôi không đi vừa.\”

\”À… em quên mất.\” Vốn dĩ bản thân đã chẳng định dỗi hờn gì người nọ, nên giờ càng không còn xíu bực tức nào. Cậu cúi đầu, gãi gãi móng tay, lòng xấu hổ vì trận cãi vã vừa nãy: \”Vậy anh đừng cởi giày, cứ việc đi vào. Dù sao hai hôm nữa sẽ có dì giúp việc đến dọn dẹp.\”

Vạn Hạ Trình không nghe. Hắn đến giữa lúc mưa rơi, đi giày vào chỉ tổ làm sàn gạch bẩn thêm.

Hiện tại đã khác xưa, hắn sẽ không vì cậu có thể chịu khổ mà quên thiếu niên có bệnh sạch sẽ.

Tường bị tróc là chuyện của tường, giường bám bụi là chuyện của giường. Trước kia, trong hoàn cảnh đó, Bùi Tiểu Thập vẫn tự khắt khe với bản thân, vào nhà là thay dép ngay, mặc đồ ngủ mới được lên giường, huống chi là bây giờ.

Nhìn ánh mắt đối phương lộ ra vài phần ngây dại, khác hoàn toàn với trạng thái vừa rồi, người đàn ông ngồi xổm xuống, đối diện nói chuyện với cậu: \”Tôi đang ở đây, em đừng tự giày vò bản thân như vậy. Không phải bảo muốn trói tôi lại à? Thế sao gặp tôi rồi lại ngoan như vậy? Em không phải muốn trói tôi, mà là đang tự trói chính mình. Hiểu không, Tiểu Thập?\”

Không nói thì thôi, người nọ vừa mở miệng là tâm lý cố chấp của Bùi Tiểu Thập lại trỗi dậy. Cậu ngồi trên sofa, cúi người ôm vai hắn, bấu chặt đến mức móng tay dường như có thể xuyên qua lớp áo sơ mi lạnh lẽo, cào lên da đối phương.

\”Người anh lạnh quá.\” Tim Bùi Tiểu Thập đập loạn, hơi nới lỏng tay. \”Là tại em, mới khiến anh mắc mưa.\”

\”Đừng ôm hết trách nhiệm vào mình. Là tôi tự muốn đến đây, sao lại thành em khiến tôi mắc mưa.\” Để tiện cho Bùi Tiểu Thập ôm mình, Vạn Hạ Trình đứng dậy, chuyển tới ngồi bên cạnh cậu.

Vạn Hạ Trình nhớ lại trước đây. Vào mùa mưa, không ít lần Bùi Tiểu Thập bị ướt khi đến phòng trọ của hắn. Ngoài trời mưa xối xả, trong nhà thì nước dột nhỏ giọt loang lổ chảy dài thành vệt. Nước từ sân thượng tràn ngược vào làm cả phòng đều ẩm ướt, nhớp nháp.

Nhìn căn hộ Bùi Tiểu Thập đang thuê, dù chưa được sửa sang nhưng vẫn tốt hơn nhiều so với cái tầng thượng năm đó. Hồi ấy, người đàn ông từng hỏi giá thuê dưới lầu, là 1500 tệ một tháng, cao gấp mấy lần cái hầm trú ẩn trên kia.

Đang có 0 bình luận
Image

Lời bình luận giới hạn từ 15 đến 500 kí tự.